LightReader

Chapter 24 - Chương 12: Gặp Lại Người Quen - Rắc Rối Trong Nhà Trọ

Bốn ngày trôi qua kể từ biến cố liên quan đến Tinh Nguyệt Thiên Quân.

Lúc này, ánh nắng ấm áp trải dài trên khắp vùng trời Liyue, bao phủ lấy từng góc nhỏ của nhà trọ Vọng Thư. Dưới vầng sáng vàng nhạt đang nhảy múa qua tán cây, Mei lặng lẽ đi dạo quanh triền đồi gần nhà trọ, đôi mắt lơ đãng, gương mặt trầm tư như mang theo hàng vạn câu hỏi chưa có lời giải.

- Mei (ngẫm nghĩ): Lạ ghê, sao mấy quest này lại đến sớm thế nhỉ? Mình còn chưa đặt chân tới Mondstadt nữa mà.

- Mei (nhíu mày, tự lẩm bẩm): Mà lúc xuyên đến đây là thời điểm nào vậy ta? Không lẽ... mình đã ảnh hưởng tới mạch cốt truyện rồi sao?

- Mei (thở dài): Làm sao mới có thể quay về được đây.

Trong những dòng suy nghĩ rối như tơ vò, Mei bất chợt khựng lại khi bắt gặp hai bóng người đang đứng trò chuyện dưới một gốc cây đại thụ. Một người là Elzer với dáng vẻ trầm ổn, nụ cười vẫn nhã nhặn như lần đầu cô gặp. Còn người kia…

- Mei (há hốc miệng): What!? Đó... đó là...

Người đàn ông đó có mái tóc đỏ rực như lửa, ánh mắt sắc sảo lại mang sắc đỏ tựa viên hồng ngọc cháy âm ỉ. Dù gương mặt thanh tú có phần nữ tính, nhưng sự điềm tĩnh và khí chất quý tộc tỏa ra từ từng cử chỉ khiến anh ta trông vô cùng cuốn hút. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với ngoại hình nổi bật ấy là vẻ lạnh nhạt, gần như hờ hững với thế giới xung quanh.

- Mei: Diluc và cả Elzer nữa. Họ có xuất hiện trong quest nào ở Liyue hả ta?

- Mei (quay gót, lùi đi): Thấy mùi nguy hiểm ở đâu đó rồi... phải né càng xa càng tốt thôi!

Thế nhưng, vận may chẳng đứng về phía Mei. Khi cô vừa xoay lưng thì Elzer đã kịp trông thấy cô, ánh mắt anh dịu dàng, lịch sự như mọi khi, miệng nở một nụ cười mỉm.

- Elzer: Ồ! Lâu rồi không gặp, Mei tiểu thư.

Mei (cứng đờ người, trong lòng cảm thán): Mắt sáng quá vậy ba.

Cô đành miễn cưỡng bước đến gần, cố giữ giọng bình thường nhất có thể:

- Mei: Haha, xin chào Elzer và Di... quý ngài tóc đỏ.

Diluc không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua cô như làn gió thoảng. Trước sự im lặng đó, Elzer đành thay anh cất tiếng:

- Elzer: Xin giới thiệu với cô, đây là lão gia Diluc - chủ nhân của Tửu trang Dawn.

- Mei (giả bộ bất ngờ): Whoa, thật là vinh dự quá. Không ngờ có ngày tôi lại gặp được người nổi tiếng ở đây đó!

- Diluc (lạnh nhạt đáp lại): Quý cô quá lời rồi. Tôi cũng chỉ là một người biết kinh doanh, kiếm Mora sống qua ngày mà thôi.

- Mei (mỉm cười, nhưng trong lòng phản pháo kịch liệt): Diluc mà kiếm Mora ‘sống qua ngày’ sao? Tính riêng tài sản của anh ta thôi cũng đã đủ đè chết tôi rồi!

- Mei: Vậy hai người vừa từ cảng Liyue về đây sao?

- Elzer (gật đầu): Đúng vậy. Chúng tôi vừa về cách đây không lâu, đang kiểm tra lại hàng hóa thì tình cờ bắt gặp cô đó.

- Mei (trầm ngâm): Hàng hóa à... rượu sao?

Vừa nghe đến từ đó, một cảm giác bất an bất chợt ập đến. Mei thoáng cau mày, cố lần tìm mảnh ký ức mơ hồ nào đó trong đầu của bản thân.

- Mei (nghĩ thầm): Hình như mình đã nghe điều này ở đâu rồi thì phải...

Rồi như ánh chớp vụt qua não bộ, cô bừng tỉnh:

- Mei (nghĩ thầm, mắt mở lớn): A! Đúng rồi! Trong một event mới ở Mondstadt...

- Mei (hồi tưởng): Diluc đã chia sẻ cho Nhà lữ hành về việc trước đây có một kẻ đã phản bội, bỏ độc vào các thùng rượu khi anh giao hàng ở Liyue.

- Mei (hồi tưởng): Sự việc đó khiến cho uy tín của Tửu trang suy giảm nghiêm trọng, rất lâu sau mới có thể khôi phục lại như cũ.

- Mei (nghĩ thầm): ...mình có nên nói cho họ biết không ta? Dù sao cũng chỉ là suy đoán thôi mà, lỡ đâu lại nghi ngờ nữa.

- Mei (nghĩ thầm): Nhưng... nhưng mà... nếu không giúp họ thì mình thấy áy náy quá.

- Mei (nhìn sang hàng hóa, chần chừ một chút rồi cất tiếng): Những thùng rượu này... tôi nghĩ hai người nên kiểm tra lại đi, chúng có vấn đề đó.

- Diluc (ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Mei): Hửm?

Elzer quay sang anh, như đang chờ một cái gật đầu đến từ ông chủ. Sau thoáng suy nghĩ, Diluc cũng đồng tình. Cả hai cẩn thận mở từng nắp thùng ra kiểm tra. Đến thùng thứ tư, Elzer khựng lại, đôi mắt nhíu lại đầy nghi hoặc.

- Elzer: Cái này...

- Diluc (bước đến, cau mày): Mùi này là... tinh Slime.

- Diluc: Màu rượu bị vẩn đục rồi, hẳn là đã có một lượng rất lớn trong đây.

- Elzer: ...chẳng phải nếu kết hợp sẽ thành độc dược có thể gây chết người sao.

Cả hai nhanh chóng mở thêm ba thùng nữa, kết quả vẫn y hệt. Không khí lúc này trở nên căng như dây đàn. Elzer gấp rút kiểm tra các thùng còn lại, còn Diluc đưa ánh mắt dò xét, tiến về phía Mei.

- Diluc (trầm giọng): Cảm ơn tiểu thư đã nhắc nhở, việc này... tôi sẽ hậu tạ chu đáo.

- Diluc: Nhưng tôi có một thắc mắc, làm sao cô biết được những thùng rượu này có vấn đề.

- Mei (giật mình, lắp bắp): Cái này... cái này thì... À! Là mùi hương đó... tôi đã ngửi thấy mùi của thứ đó, nên mới nói hai người qua kiểm tra.

- Diluc (sắc mặt không đổi, nhưng giọng lại trầm hơn vài phần): Vậy sao...

- Mei (run rẩy trong bụng, nghĩ thầm): Aaa, cái ánh mắt đó... lão gia đang nghi ngờ mình. Biết vậy đã không xen vào rồi.

- Elzer (bước đến cạnh Diluc, mỉm cười lịch sự): Hiện tại chúng tôi còn việc phải giải quyết, nên không làm phiền Mei thêm nữa.

Elzer: Còn về việc hậu tạ... đừng lo nhé, lão gia sẽ không bao giờ thất hứa đâu.

- Mei (phất tay lia lịa): Không cần hậu tạ gì đâu, giúp được hai anh là tôi vui lắm rồi! Vậy, tôi xin phép đi trước đây.

Nói rồi, cô nhanh như chớp phóng đi như thể đã thoát khỏi biển lửa, để lại hai người đàn ông đang trầm ngâm nhìn theo bóng lưng dần khuất sau con dốc hướng về nhà trọ.

- Diluc (vẫn nhìn theo, nghi ngờ): Cô gái đó… rốt cuộc là ai?

- Elzer: Theo tôi được biết, cô ấy không phải người Liyue, chỉ là một lữ khách đi lạc đến đây. Sau đó, được chủ nhà trọ nhận làm nhân viên.

- Elzer (lắc đầu nhẹ): Nhưng những gì cô ấy từng kể với tôi nghe có vẻ... khó tin. Nói ngắn gọn lại là lai lịch mơ hồ.

- Diluc (gật đầu, liếc nhìn các thùng rượu): Mùi của tinh Slime rất nhẹ, đến mức đứng cách một mét cũng không nhận ra được, trừ khi mở nắp.

- Diluc: Nhưng cô ta lại ngửi thấy nó từ xa, khi nắp còn đang niêm phong... kỳ lạ.

- Elzer (trầm ngâm): Nhưng... nếu vậy thì kẻ ra tay là ai? Việc này xảy ra lúc nào?

- Diluc: Có thể là lúc mới vừa đến đây, chẳng phải hắn bảo chúng ta vào nhà trọ nghỉ ngơi, còn lại cứ để bản thân giải quyết sao.

- Elzer: Ý ngài là... Viber sao?

- Diluc: Không thể chắc chắn, nhưng từ giờ nên đề phòng hắn... và cả vị tiểu thư kia nữa.

----

Ánh hoàng hôn buông nhẹ trên mái ngói của nhà trọ Vọng Thư, sắc trời dần chuyển từ vàng nhạt sang cam đậm như nhuộm lửa khắp bầu trời. Những tia nắng cuối cùng trong ngày rọi qua quầy lễ tân, đổ dài trên mặt bàn gỗ bóng loáng, nơi Mei đang chống cằm ngồi thư giãn, tay khuấy nhẹ tách trà còn đang tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Nhưng bầu không khí yên bình này chẳng kéo dài được lâu.

Tiếng bước chân lộp cộp, khiến Mei ngẩng lên ngay lập tức. Đó là một nhóm khách lữ hành – sáu người, áo choàng bụi bặm, dáng vẻ mệt mỏi nhưng mắt thì vẫn còn long lanh như đang háo hức.

- Mei (nở nụ cười nhã nhặn, đứng dậy): Xin chào, tôi có thể giúp gì được cho các vị không?

- Khách thứ nhất (giọng khàn khàn nhưng thân thiện): Chào cô gái, chúng tôi muốn thuê phòng nghỉ qua đêm.

- Mei (mỉm cười lễ phép, bàn tay đan nhẹ trước bụng): Được ạ, bên tôi hiện có các loại phòng đơn, đôi, hoặc phòng lớn cho sáu người. Các vị muốn chọn loại nào?

- Khách thứ hai: Cho bọn tôi một phòng sáu người nhé.

- Mei (gật đầu, tay thoăn thoắt ghi chép vào sổ đăng ký): Phòng sáu người là 28.000 Mora mỗi đêm, chưa bao gồm phí ăn uống ạ.

Khi cất ra câu nói này xong, bầu không khí bỗng chững lại. Vị khách đứng bên trái mắt trợn tròn, nhíu mày hét lên:

- Khách thứ ba: Gì cơ?! Đắt thế á? 15.000 Mora được rồi, bọn tôi ngủ có một đêm mà!

Mei khựng lại. Gương mặt cô vẫn giữ nét lịch sự, nhưng khóe môi khẽ giật nhẹ.

- Mei (tỏ vẻ khó xử): Cái này thì...

- Mei (trong lòng nổi bão): WTF!!? Đây là nhà trọ chứ có phải trung tâm từ thiện đâu mà đòi giá đó. Muốn có giá rẻ thì đến mấy quán trọ dọc đường mà thuê, băng sông vượt núi lên tận Vọng Thư làm méo gì?

Cô cố mỉm cười, lặp lại với giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:

- Mei: Không được đâu ạ, đây là giá đã được chủ quán ấn định, tôi không thể tự ý điều chỉnh được.

Một khoảng lặng ngắn trôi qua, nhưng rồi vị khách đứng bên phải lên tiếng khuyên can:

- Khách thứ tư: Thôi được rồi! Mau đưa Mora cho cô ấy đi, đừng gây chuyện nữa.

Thế nhưng...

- Khách thứ ba (vẫn bặm môi, không chịu buông): Hừ, nể tình cô làm việc chăm chỉ... 17.000 Mora, thế nào?

- Mei (cười gượng, nhưng ánh mắt đã hơi tối lại): Thật sự là không được ạ, xin quý khách đừng làm khó tôi nữa.

- Mei (siết chặt tay, cố kìm nén cơn giận dữ trong lòng): Chịu đựng... phải chịu đựng Mei ơi, không được đấm khách hàng.

Cô hít sâu, đứng yên như thể đóng băng cảm xúc. Đúng lúc đó, một người trong nhóm – vị khách đứng sau cùng, có lẽ là người chững chạc nhất đã bước tới, đưa tiền:

- Vị khách thứ năm: Haha, xin lỗi nhé, đây là 28.000 Mora. Đừng để bụng, vợ tôi chỉ muốn tiết kiệm chút thôi.

Mei thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngay trước mắt. Nụ cười cô nở trở lại, nhanh nhảu đáp:

- Mei: Haha, sao có thể chứ ạ! Được phục vụ quý khách, chính là vinh hạnh của tôi.

- Mei (đưa chìa khóa): Phòng của các vị ở tầng ba, ngay căn đầu tiên ạ.

Mọi chuyện tưởng như kết thúc, nhưng khi cả nhóm rời quầy, Khách thứ ba vẫn không quên tru tréo:

- Khách thứ ba: Mắc quá! Biết vậy tôi đã hỏi thêm chút nữa, để được giá rẻ hơn rồi!

- Khách thứ sáu (bình thản đáp): Thôi đi, giá này đã rẻ lắm rồi.

Mei nhìn theo bóng họ khuất dần trên cầu thang, mắt khẽ nheo lại, miệng lẩm bẩm:

- Mei: Haizz, ở Teyvat mà cũng có vụ mặc cả này sao trời!?

Một lát sau, tiếng bước chân đều đều vang xuống từ tầng hai. Verr Goldet bước xuống với nét mặt trầm tư. Ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt cô khiến đường nét càng thêm cứng cáp và uy nghi. Nhưng khi thấy Mei, khuôn mặt ấy đã bất giác giãn ra phần nào.

- Verr Goldet (giọng trầm, đều): Công việc ổn chứ, Mei?

- Mei (gãi đầu, cười gượng): Thật ra cũng không thuận lợi lắm, nhưng cũng đã ổn thỏa rồi ạ.

Bà chủ không nói thêm gì, chỉ liếc sổ ghi chép một cái, rồi gật:

- Verr Goldet: Được rồi, nghỉ ngơi chút đi.

- Mei (như được sạc đầy năng lượng): Yes! Cảm ơn bà chủ nhiều lắm luôn ạ.

Không đợi thêm một giây nào, cô quay người, phóng xuống bếp như tên bắn.

- Mei: Yanxiao ơi! Có “đồ nhắm” không vậy?

Đập vào mắt cô là một gian bếp ác mộng, bát đĩa ngổn ngang, rau củ cắt dở vương vãi, gia vị vứt tứ tung khắp nơi, bếp thì đầy dầu mỡ, và Yanxiao đang tay đảo chảo, tay còn lại đang cầm một lọ gia vị, vừa xào vừa rắc lên món ăn.

Mei đảo mắt quanh căn bếp như tìm vàng, nhưng lại chỉ thấy một bãi chiến trường. Cô chớp mắt nhìn đống chén chưa rửa, như đã trải một cuộc hưởng lạc no say.

- Mei (nghĩ thầm): Vừa có trộm ghé qua hả ta?

- Yanxiao (không quay đầu nhìn lại): “Đồ nhắm” là gì? Với lại hiện tại tôi đang bận lắm, không có thời gian nấu cho cô đâu.

Mei nghe vậy, chỉ đành thở dài kéo ghế ngồi xuống. Tiện tay vớ lấy con dao rồi gọt nốt củ cà rốt còn dang dở.

- Mei (cất tiếng trêu chọc): Chuyện lạ có thật à nha! Vị khách bí ẩn nào đã khiến siêu cấp đầu bếp Yanxiao của chúng ta bận bịu như vậy chứ?

- Yanxiao (không ngơi tay, đáp lại): Là một thương đội đến từ Mondstadt và hai vị khách lớn của ông bà chủ.

- Yanxiao: Họ gọi rất nhiều món, gà nấu đậu, cá chép đen hấp, đậu hũ hạnh nhân, canh trứng hạt sen...

- Mei (nghe xong thì lạnh mặt): Haizz, không ngờ làm đầu bếp cũng có cái khổ của nó ha.

Một lúc sau, khi đồ ăn đã được nhân viên mang ra hết, Yanxiao mới ngồi thụp xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm.

- Yanxiao: Cuối cùng cũng xong rồi! Nói đi, “đồ nhắm” là gì, lần đầu tôi nghe thấy nó đó.

- Mei (cười gượng): Haha, thôi anh quên nó đi.

- Mei: À mà nè, vậy có món gì để tráng miệng không?

- Yanxiao (nghĩ một chút rồi cất tiếng): Còn một chén chè trái cây để cạnh bếp kìa, cô lấy ăn đi.

- Mei (mắt sáng lên): Hehe, nếu anh nói vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu nha.

- Yanxiao (xì một tiếng): Cô có bao giờ khách sáo sao?

- Mei: Cảm ơn chén chè nha, không làm phiền anh nữa đâu.

Cô nâng chén chè lên, bước chậm rãi ra khỏi bếp. Ánh chiều tà vắt ngang qua hành lang, nhuộm màu mái tóc cô bằng sắc vàng dịu nhẹ. Mei vừa đi vừa húp chè, miệng ngân nga một khúc ca không rõ lời. Tiếng hát nhỏ len lỏi trong ánh hoàng hôn, bay theo gió, phả vào không gian một sự yên bình hiếm hoi, sau cả buổi chiều đầy sóng gió.

More Chapters