LightReader

Chapter 31 - Chương 16: Món Quà Của Cha

Elzer vẫn chưa hết ngỡ ngàng, đôi mắt anh dán chặt vào cuốn sách mới tinh trong tay. Giọng nói anh run rẩy, đầy vẻ bàng hoàng.

- Elzer: Đây... đây là...

- Mei: Bí mật mà anh luôn muốn biết.

Với đôi tay run run, Elzer nhẹ nhàng lật từng trang sách, như sợ làm tổn hại đến một thứ gì đó vô cùng quý giá. Đập vào mắt anh, ở cuối một trang, là những dòng chữ nhỏ, được viết một cách khéo léo nhưng ẩn chứa sự chân thành.

“Elzer, con trai yêu quý của cha… nếu con đang đọc những dòng này, có lẽ cha đã không còn bên con nữa.

Cha rất tự hào vì con đã dám làm được điều khó khăn này – đốt đi cuốn sách ô nhục để giữ gìn danh dự cho ta. Hẳn là con đã phải chịu đựng quá nhiều đau đớn và dằn vặt để đưa ra lựa chọn này nhỉ?

Ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ẩn giấu những lời thật lòng này vào trong cuốn sách. Tất cả những bí mật, những lời cha chưa kịp nói với con... tất cả đều được lưu giữ ở đây.

Thật sự xin lỗi con, Elzer. Ta đã không hoàn thành tốt trách nhiệm của một người cha, đã để con và cô ấy phải sống trong đau khổ. Xin hãy tha thứ cho cha...

Cha yêu con rất nhiều, Elzer.”

Đôi mắt Elzer mờ đi vì nước mắt, anh nấc nghẹn trong cổ họng. Một cảm giác khó xử dâng lên, anh muốn đóng cuốn sách lại, trốn tránh sự thật đau lòng này. Nhưng đâu đó trong anh, một sự khao khát mãnh liệt thôi thúc anh phải đọc hết.

Bàn tay anh bất giác lật sang trang tiếp theo. Từng trang, từng trang, những lời tâm sự chân thật của người cha quá cố như những nhát dao cứa vào tim anh.

Sau khi đọc hết cuốn nhật ký, cảm xúc trong Elzer vỡ òa. Anh không thể kìm nén được nữa, nghẹn ngào bật khóc như một đứa trẻ.

- Elzer (nấc nghẹn): Cha tôi... ông ấy thật sự đã bị oan. Cha không phải là một kẻ phản quốc, càng không phải một kẻ bán rẻ lương tâm của mình.

Trái tim của Elzer lúc này thắt lại, một cảm giác đau đớn tràn ngập khắp cơ thể, tựa như gai nhọn đâm lấy trái tim rỉ máu. Nước mắt anh không ngừng tuôn rơi, khoảnh khắc đó những ký ức hạnh phúc bên cha mẹ vô thức ùa về.

“Đây là bài văn con tự viết đó, tặng cha.”

Khemusanta nhận lấy bài văn, chăm chú đọc thử, sau đó mỉm cười xoa đầu anh.

“Haha, quả nhiên là con trai của chúng ta có khác, rất có thiên phú đó.”

Mẹ anh khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng đồng tình với cha.

“Không phải sao, thằng bé giống anh nhất mà.”

Anh không còn nhớ rõ những gì đang diễn ra trong ký ức, chỉ còn lại tiếng cười nói vui vẻ và tiếng pháo hoa to lớn lấn át tất cả. Một cảm giác tiếc nuối tột cùng bao trùm lấy tâm trí anh.

Vẫn còn rất nhiều điều anh chưa kịp nói với cha: rằng ông chính là hình mẫu lý tưởng của anh, rằng ông là niềm tự hào lớn nhất của anh. Những lời yêu thương đã không còn cơ hội để thốt ra, những lời xin lỗi phải ngậm ngùi khép lại. Giờ đây Elzer cảm thấy đau đớn hơn bao giờ hết.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Diluc cũng không khỏi nhói lòng. Anh bất giác nhớ về những khoảnh khắc vui vẻ với ông Crepus. Lúc còn nhỏ, anh cũng từng lớn lên trong sự yêu thương và kỳ vọng của cha. Luôn tự nhủ bản thân phải nỗ lực hết mình để không làm ông cảm thấy thất vọng.

“Làm tốt lắm, con trai của ta.”

Chỉ cần một câu khen ngợi từ cha, anh sẽ cảm thấy vui vẻ cả ngày, coi đó như một niềm tự hào, một sự may mắn. Diluc nhớ nhất là một câu nói vô tình thốt ra của ông khi thấy một tên gian thương, trên người toàn trang sức quý giá, đang lừa tiền một người thợ săn nghèo đói, mua những món đồ vô giá trị của hắn với giá cắt cổ.

“Đôi khi sự hào nhoáng bên ngoài, cũng chỉ là vỏ bọc thôi nhỉ?”

Lúc đó, Diluc còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa của câu nói này. Anh chỉ lướt qua nó, đi đến phía trước vạch mặt tên thương nhân kia. Nhưng giờ đây, khi nhớ lại, Diluc thấy nó đắng lòng hơn bao giờ hết.

Crepus đã đúng, trên thế giới này, vẫn còn rất nhiều kẻ xấu xa ẩn sau lớp vỏ bọc hào nhoáng. Diluc đã chứng kiến được những điều không nên thấy, những điều trước đây bản thân từng hướng đến, giờ đây vỡ vụn chẳng đọng lại thứ gì.

Thấy Elzer vẫn còn đang thút thít, Mei có chút khó xử. Cô chưa từng trải qua cảm giác được cha quan tâm như vậy, nhưng khi chứng kiến Elzer trong hoàn cảnh này, cô không khỏi chạnh lòng. Tiến đến, nhẹ nhàng đưa cho anh một chiếc khăn tay.

- Mei: Dù sao cũng đã biết được sự thật rồi, anh đã nhẹ lòng chưa?

Elzer nhận lấy chiếc khăn của cô, khẽ gật đầu mà không đáp lại. Mei biết anh cần thêm thời gian, nên đã ra một góc nhỏ ngồi xuống, chừa lại không gian riêng tư cho anh.

Lúc này, Diluc bước đến phía Mei, giọng nói có chút đề phòng:

- Diluc: Sao cô biết trong quyển sách lại ẩn chứa một bí mật lớn như vậy?

- Mei (chỉ biết cười trừ): Tôi đã mất nguyên đêm đọc sách, nghiên cứu cách giải đó.

Diluc vẫn tiếp tục dò hỏi, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can cô.

- Diluc: Vậy rốt cuộc bí mật ẩn chứa trong nó là gì?

- Mei (nghĩ thầm): Sao anh hay hỏi quá vậy?

Chần chừ một chút, Mei cuối cùng cũng cất tiếng.

- Mei: Quyển sách đã được phủ lên một lớp “bụi vàng” – một thuật của vương quốc cổ xưa dưới lòng đất.

Diluc nghe vậy thì cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa.

- Diluc: Ý cô là thuật “bụi vàng” này có thể che giấu thông tin thực sự của một thứ sao?

- Mei: Chính xác là như vậy, vì bản chất nó là những hạt siêu nhỏ. Được tạo ra từ công nghệ cổ xưa, thứ này chỉ phát huy công dụng thật sự khi tiếp xúc với lửa thôi.

Diluc nhướng mày, giọng nói mang chút bất ngờ xen lẫn vài phần hoài nghi, lên tiếng.

- Diluc: Thật sự có một quyển sách nói về một thứ như vậy sao? Thú vị thật đó. Cô có thể cho tôi tham khảo nó một chút được không?

- Mei (lắp bắp): Cái... cái này...

- Mei (gào thét trong lòng): Làm gì có thứ đó mà mượn chứ, bộ không làm khó tôi là anh sống không nổi sao?

Lúc này Elzer là người lên tiếng phá tan cục diện rối ren. Mắt anh vẫn còn hơi đỏ, giọng nói ẩn chứa một tia nấc nghẹn nhưng vẫn có thể nghe rõ từng chữ.

- Elzer (buồn bã): Chuyện hôm nay, cảm ơn cô rất nhiều, Mei.

- Mei (xua tay): Đừng khách sáo, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện bình thường mà.

- Elzer (gật đầu): Như cô đã nói, cha tôi đã dùng thuật “bụi vàng” để che giấu bí mật... nhưng tôi lại không hiểu, tại sao lúc đó ông lại không nói cho tôi biết sự thật chứ?

- Diluc: Có thể là vì ông ấy cảm thấy tội lỗi, không thể đối diện trực tiếp nên đã chọn cách giữ im lặng.

Elzer nghe vậy thì trầm ngâm chút lát, sau đó ôm chặt quyển sách trong tay quả quyết cất tiếng, giọng nói đầy chắc chắn.

- Elzer: Nhưng bây giờ tôi có thể chắc chắn một điều, cha từ bỏ làm nhà văn không phải vì ông đã tạo ra một “tác phẩm rác rưởi”. Ông từ bỏ, vì bản thân đã viết nên “tác phẩm vĩ đại nhất cuộc đời” rồi.

- Mei (giơ ngón cái lên đồng tình): Ừm! Anh nói đúng lắm, Elzer.

Sau những việc đã trải qua, Diluc đã có một cái nhìn tốt hơn về Mei, anh nhìn thẳng vào cô như thể đang đánh giá lại lần nữa. Sau một lúc suy tư, anh đã cất tiếng khen ngợi.

- Diluc: Làm tốt lắm.

- Mei (bất ngờ): Haha, cũng thường thôi mà.

- Mei (ngại ngùng trong lòng): OMG! Có nghe nhầm không vậy? Lão gia đang khen mình sao?

Khi mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, Mei đã xin phép rời đi trước. Elzer và Diluc trông thấy bóng lưng của cô gái nhỏ, trong lòng đã có chút thay đổi.

- Elzer: Có lẽ tôi đã có một cái nhìn khác về Mei, thưa ngài.

- Diluc: Ừm! Ít nhất thì có thể khẳng định cô ấy đang có thiện chí với chúng ta.

- Diluc: Hôm nay đến đây thôi, cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý cho ngày mốt đi.

- Elzer (lúc này đã khôi phục lại sự bình tĩnh): Tôi hiểu rồi, ngài đừng lo lắng.

- Diluc: Đi thôi, cảm giác bị theo dõi thật khó chịu.

Elzer tỏ ra khó hiểu trước câu nói cuối cùng của ông chủ, nhưng anh vẫn lờ đi như thể chưa nghe thấy. Cả hai cứ thế rời đi trong làn gió dịu nhẹ, như thầm an ủi những linh hồn cô độc.

Trong một góc khuất, ít ai để ý, có một đôi mắt màu lam nhạt như viên đá sapphire đã chứng kiến hết mọi việc. Vuốt mái tóc cam của mình, anh nở một nụ cười đầy ẩn ý, khẽ cảm thán.

- ???: Ha, công nghệ cổ xưa thuộc về Khaenri’ah sao? Đúng là đáng mong chờ đó!

More Chapters