LightReader

Chapter 47 - Chương 24: Huyết Hoả Thiêu Đốt Màn Đêm

Ngay sau khi viên đạn đầu tiên găm sâu vào cửa xe, Diluc không có thời gian để suy nghĩ. Anh ta cảm nhận được hàng loạt phát đạn thứ hai đang lao đến như một cơn mưa kim loại lạnh lẽo.

“Nằm xuống!”

Giọng anh ta gằn lên, không còn là lời cảnh báo mà là một mệnh lệnh chiến trường. Anh ta kéo mạnh Mei xuống sàn xe, và gần như ngay lập tức, thân hình cao lớn của anh ta đổ ập xuống, tạo thành một lá chắn thép bảo vệ cô.

Mei cảm thấy cơ thể bị một sức mạnh khủng khiếp ghì chặt xuống sàn gỗ thô ráp. Diluc nằm đè lên cô, nhưng chống hai tay xuống sàn, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi, hạn chế tối đa sự tiếp xúc cơ thể. Toàn bộ trọng lượng và sức mạnh của anh ta chỉ tập trung vào việc che chắn cho cô gái đang nằm rạp dưới thân mình.

“Choang! Chát! Bụp! Bụp!”

Hàng loạt viên đạn găm vào thân xe, xé toang vách gỗ như giấy.

Người đánh xe chưa kịp phản ứng đã lĩnh trọn một loạt phát bắn vào vai và ngực. Viên đạn xé toạc da thịt anh ta, kèm theo một tiếng “PHỤT!” chói tai. Máu tươi nóng hổi và tanh tưởi bắn tung toé, nhuộm đỏ một góc cabin và văng lên cả vách gỗ phía sau lưng Diluc.

Người đánh xe ngã gục không kịp phát ra một tiếng kêu nào, cơ thể anh ta trượt dài khỏi ghế, va đập mạnh vào cửa xe ngựa, nằm chắn ngang lối đi xuống của Mei và Diluc.

“A...a...”

Mei há hốc miệng, kinh hoàng tột độ đến nỗi không thốt nên lời, vẫn chưa hết bàng hoàng. Mùi máu tươi, kim loại và thuốc súng xộc thẳng vào mũi cô. Vài giọt máu bắn đã lên chân Mei, nóng ấm và ghê rợn. Cô cảm thấy cơ thể cứng đờ trong giây lát, hoàn toàn tê liệt trước thực tế tàn khốc.

Dù phần lớn tầm nhìn đã bị vai Diluc che đi mất, cô vẫn cảm nhận được những việc kinh hoàng đang diễn ra. Đôi tay vô thức bấu chặt lấy sàn xe.

“Đừng nhìn!” Diluc khẽ gằn giọng, thanh âm trầm thấp và giận dữ, đủ để áp chế mọi phản ứng tiếp theo của cô. Anh ta cúi sát người xuống, hoàn toàn che đi tầm nhìn của Mei, tránh để cô ấy nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp đó.

Không gian im lặng, chỉ kéo dài hai nhịp thở.

Diluc nghiến răng, cơ thể anh ta run lên không phải vì lạnh mà vì sự giận dữ tột độ. Anh ta nhìn chằm chằm vào bóng đêm của khu rừng. Một vệt kí ức đen tối thoáng qua trong đầu anh... ánh lửa, tiếng la hét, và sự việc đã cướp đi cha anh.

“Lại một lần nữa... mình đã quá chậm trễ.” Cảm giác bất lực xâm chiếm lấy suy nghĩ anh, nhưng rất nhanh đã bị sự phẫn nộ thiêu rụi sạch sẽ.

Diluc biết kẻ địch vẫn đang chờ đợi ở ngoài kia. Anh ta lập tức đẩy người dậy, động tác nhanh như một cơn gió, liếc nhìn Mei đang run rẩy, ra lệnh.

“Ở yên trong này!”

Vision hoả treo trên hông lóe lên ánh đỏ rực, Diluc phóng ra khỏi xe, nhanh chóng chộp lấy thanh kiếm cất ở gầm xe, lẩn vào bóng tối, núp sau một gốc cây lớn cách xa xe ngựa.

“Đây... đây không còn là game nữa... anh ta đã chết thật rồi.” Một suy nghĩ thoáng qua trong Mei, khiến cô ôm chặt đầu, co người lại, cơ thể run rẩy không ngừng.

Cô không dám nhìn vào xác chết đã lạnh đi kia. Một cơn buồn nôn kinh khủng trào đến, khiến Mei vội bịt miệng lại, cô độc trong không gian chật hẹp và tanh tưởi.

Diluc khi này đã xác định được ít nhất ba vị trí phục kích của kẻ địch trong khu rừng âm u. Anh ta siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng chưa kịp tấn công trước thì đã có một lưỡi dao chém về phía bên trái, ngay chỗ Diluc, đoán chừng nó đang nhắm thẳng vào cổ anh.

Đôi mắt anh mở to, nhanh chóng né đi nhát chém chí mạng ấy. Ngay tức khắc, đã có ba tên áo choàng đen, đeo mặt nạ kín mít, trên chiếc áo có đính theo một huy hiệu quen thuộc, xuất hiện phía trên Diluc, nâng cao lưỡi dao định hạ sát anh.

Diluc lập tức lách người sang bên phải, hoàn hảo tránh đi ba lưỡi dao đang trực chờ chém xuống. “Keng!” một âm thanh mạnh mẽ phát ra, nhưng không có kẻ xấu số nào bị hạ sát như dự tính.

Diluc không ngần ngại, bắt đầu cuộc phản công của mình. Anh lần nữa siết chặt kiếm, phóng nhanh về phía những kẻ địch với tốc độ tối đa. “Keng! Keng! Keng!” Vô số nhát kiếm và dao va chạm nhau đến tóe lửa, như thể muốn soi sáng cả khu rừng đen tối.

Mei nghe tiếng động lớn thì khẽ ngó mắt ra phía cửa xe ngựa, quan sát về hướng có âm thanh. Nhưng trước mắt cô chỉ là những vệt sáng li ti, nhanh đến mức không thấy gì, cô không thể nào theo kịp tốc độ của hai bên.

Đột nhiên, Mei thấy có một bóng dáng đỏ sẫm lướt về phía này. Nhìn kĩ lại lần nữa, đó là Diluc, phía sau anh là bốn kẻ địch đang truy đuổi trực chờ tấn công.

“Diluc Ragnvindr, hôm nay là ngày tàn của ngươi!” một tên Fatui trong số đó gầm lên.

“Hừ! Nhảm nhí.” Diluc gằn từng chữ, giọng nói ẩn chứa sự tức giận sục sôi.

Ngay tức khắc, Diluc xoay người, Vision hoả treo trên hông toả sáng, như đang đáp lại lời gọi của chủ nhân. Anh quét tay một vòng, từ thinh không, đã có một ngọn lửa dữ dội xuất hiện, đẩy lùi hết các kẻ địch trước mắt. Bốn kẻ kia bị ngọn lửa quật ngã, hai tên ở gần ngọn lửa nhất đã bị bỏng nặng, gục xuống gào thét, còn hai tên ở xa hơn chỉ bị bỏng nhẹ, vẫn có thể chiến đấu.

Mei kinh hoàng nín thở nhìn ra. Cô nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực, đang cuộn trào trong không trung, không phải là hiệu ứng đồ họa rực rỡ và lấp lánh như cô từng thấy trong game. Đó là ngọn lửa cháy thật, thiêu đốt tất cả mọi thứ. Mùi thịt khét nồng nặc và tiếng gào thét đau đớn xé toạc màn đêm, khiến cơn buồn nôn của cô càng thêm dữ dội.

Đây là cái chết, tàn bạo và không hề có sự hoa mỹ nào. Mei biết rõ sức mạnh Vision là có thật, nhưng cách Diluc sử dụng nó như một thứ vũ khí dã man để hủy diệt kẻ thù đó là lần đầu tiên cô chứng kiến, Mei cảm thấy sợ hãi chính người đang bảo vệ mình.

Mặc dù sự kinh hãi đang lấn át toàn bộ đầu óc, cô vẫn không thể rời mắt khỏi bóng dáng mạnh mẽ ấy.

Nhưng ngọn lửa ấy cũng đã kinh động đến con ngựa gần đó, nó hoảng loạn, vùng vẫy. Rồi kéo mạnh bánh xe, Mei bên trong cảm nhận được sự rung lắc kịch liệt. Và ngay sau đó, cô đã bị hất khỏi xe, ngã phịch xuống đất. Con ngựa đã mang theo chiếc xe cùng cái xác tiến sâu hơn vào khu rừng tăm tối.

Mei bị hất văng vài vòng đến gần một góc khuất, nơi ẩm ướt và có nhiều ngọn gió thổi quanh, trái với cảnh tượng rực cháy ngoài kia. Cô lồm cồm bò dậy, xoa đầu, cơn đau trào dâng trên cơ thể. Trong một thoáng, ánh Diluc đã nhìn về hướng này, khi thấy Mei không bị cuốn theo, anh mới quay phắt về phía trước.

Bỗng nhiên đập vào mắt Mei là hai kẻ đang bị bỏng gần như biến dạng khi nãy. Cô khẽ giật mình, nhưng ngay sau đó đã lấy lại chút bình tĩnh, nhìn chăm chú vào phù hiệu trên áo khoác họ.

“Huy hiệu này... Chúng là Fatui!?”

Gần đó, Hai tên Fatui còn lại thấy Diluc quá nhanh và khó nhằn, nên đã lập tức chuyển sang chiến thuật vô hiệu hóa.

Bọn chúng ngay lập tức ném ra Hộp chứa Khí độc về phía Diluc. Một làn sương mù màu lục nhạt lan tỏa nhanh chóng, bao trùm khu vực anh đang đứng và len lỏi vào cả góc khuất Mei đang ngồi.

Diluc chưa kịp phản ứng lại thì khí độc đã theo khứu giác tràn vào thân thể. Sức nặng khủng khiếp đổ ập lên cơ thể, cơ bắp gần như tê dại. Anh ta khuỵu gối xuống, Kiếm Đơn rơi khỏi tay, cắm xuống đất, Vision hoả cũng theo đó mà lập tức tối sầm lại.

“Khục! Khục! Khục!” Diluc ho dữ dội, chỉ còn có thể lấy tay bịt miệng, cố gắng không hít thêm nhiều khí nữa.

Anh dùng hết sức cầm kiếm, phóng nhanh lên cao, nhảy lên một thân cây, định rời khỏi khu vực nhiễm độc này. Nhưng hai tên Fatui còn lại đã nhìn thấu ý định của anh, chúng lao đến tấn công Diluc, ép anh về lại chỗ cũ.

Ở một góc khuất, Mei cũng đang bị luồng khí độc thấu xương tràn vào cơ thể. Cổ họng cô ngứa rát và bỏng nhẹ, hơi thở trở nên khó khăn. Cô biết rõ điều gì đang xảy ra.

“Là khí độc! Chết tiệt, khó thở quá.”

Cô bịt miệng lại, nhìn về hướng phát ra khí độc. Thấy Diluc đang quỳ gối, hoàn toàn bất động và đang ho sặc sụa. Nỗi sợ hãi cá nhân bị thay thế bởi sự cần thiết tột cùng.

“Phải làm gì đó thôi, mình không thể chết ở đây được!”

Cô quét mắt dõi theo từng chi tiết xung quanh, và rồi xuất hiện trong tầm mắt Mei là một cụm Phong Thạch Phách đang ẩn mình trong bụi cây sát bên.

Mei cắn chặt răng, dùng sức lực cuối cùng cố gắng bò đến nó, phớt lờ cảm giác tê dại đang lan khắp người và mùi máu tanh tưởi. Cô nhặt lấy một viên đá sắt nhọn cạnh đó, đưa hai tay run rẩy lên, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào cụm thạch phách đó.

Đã qua nhiều phát đập, nhưng Phong Thạch Phách chỉ lộ ra vài vết nứt. Tay Mei liên tục truyền đến các cơn đau đớn âm ỉ, các cạnh đá sắt nhọn đã khiến lòng bàn tay cô rướm đầy máu bởi các vết cắt. Cơ thể Mei gần như tê dại hoàn toàn, cô nghiến răng, đập mạnh một phát cuối cùng vào nó.

“Whoosh!”

Ngay lập tức, một tia sáng xanh ngọc bích chói lòa bùng lên từ Thạch Phách khi nó vỡ tan. Một cơn lốc nhỏ cuộn trào mạnh mẽ, tỏa ra một luồng không khí sạch sẽ, tinh khiết đẩy ra mọi thứ xung quanh.

Mái tóc dài của Mei bị luồng gió cuốn ngược ra sau, quần áo cô bị quật mạnh vào cơ thể, và cô phải nhắm chặt mắt. Cô cảm thấy phổi mình như được gột rửa, khí độc bị đẩy ra khỏi cổ họng và lồng ngực ngay lập tức. Cảm giác tê dại dần tan biến, thay thế bằng sự sảng khoái tột độ và sự lạnh buốt khó tả.

Luồng gió mạnh mẽ này quét sạch làn sương độc màu lục nhạt, cuốn nó đi như một làn khói bẩn thỉu. Những chiếc lá khô và đất ẩm xung quanh bị cuộn lên cao rồi rơi xuống. Khu vực đó được thanh lọc hoàn toàn khỏi khí độc và sự ô nhiễm, trả lại bầu không khí trong lành, đối lập hoàn toàn với cảnh chiến đấu đẫm máu ngoài kia.

Diluc chứng kiến tất cả, hô hấp của anh đã trở lại bình thường, nhân thời cơ lao vọt đi về phía một tên Fatui gần đó, những bước chuyển động của anh không những nhanh, mà còn đầy dứt khoát, gần như không gây tiếng động trên nền đất rừng ẩm ướt. Anh áp sát hắn, giương thanh kiếm đơn lên, nhắm thẳng vào tim kẻ địch mà đâm tới.

Nhưng ngay lúc này đã có một cột băng từ phía sau lưng anh phóng đến. Diluc “Chậc!” một tiếng, dùng sức nhảy cao lên phía trên. “Đùng!” khối băng cắm mạnh xuống đất, lan rộng hàn khí ra xung quanh.

Diluc đưa ánh mắt lạnh lùng và sắc như dao cạo, quan sát xung quanh. Biết rằng vẫn còn rất nhiều kẻ địch đang chờ mình. Anh bắt đầu di chuyển theo một đường chéo, né đi hết những mũi tên băng sắc lạnh đang hướng về phía mình.

Diluc lướt đến phía bên trái, mượn lực từ một thân cây, phóng nhanh về phía kẻ vừa thoát nạn kia, nhanh chóng quét một đường kiếm nhanh và chính xác vào động mạch cổ hắn, lấy mạng kẻ thù.

“Tên khốn này! Sao ngươi dám!?” Một tiếng gầm giận dữ phát lên.

Kẻ điều khiển băng và những tên ẩn nấp trong bóng tối nãy giờ đều đã lộ diện. Đó là một thiếu nữ, khoác một chiếc áo xanh nhạt, khuôn mặt méo mó vì tức giận ẩn sau lớp mặt nạ. Cô ta liên tiếp triệu hồi những làn sóng băng dày dặc, tấn công Diluc.

Anh cũng không ngần ngại, vung tay triệu hồi ngọn lửa mãnh liệt của mình, chặn đứng màn sương lạnh giá. “Xèo! Xèo!” cả hai sức mạnh đụng độ nhau, tỏa ra làn hơi nước dày đặc, như đang sưởi ấm cho toàn bộ khu rừng.

“Ầm!” một tia sét mãnh liệt giáng xuống một gốc cây gần đó khiến Mei giật thót mình, vội cúi đầu, bịt tai lại.

“Đạn lạc hả trời?” Cô vẫn chưa hết bàng hoàng thốt lên.

Ở bên này, Diluc đang kịch liệt né tránh những đòn tấn công của các Fatui. Ánh mắt anh quét qua từng ngóc ngách, gần như đã xác định hết những kẻ địch đang tham chiến, phía trước là năm tên đặc vụ Fatui, phía xa là ba tên cầm súng, một cầm búa và cuối cùng là hai Cicin Băng và Lôi.

Những tia sét không ngừng đuổi theo phía sau Diluc, tiếp đó là những khối băng nặng giáng xuống, chặn đường di chuyển của anh. Diluc chỉ có thể bật lùi lại, tức tốc xoay người, giương kiếm lên chặn đứng đòn tấn công của hai tên Fatui khác.

“Chậc! Hắn ta nhanh quá.” Cicin Lôi không kìm được thốt lên.

Diluc xoay người, giơ chân dồn sức, đá mạnh một tên vào thân cây lớn. “Ầm!” một tiếng động khô khốc vang lên, xương cốt của hắn gần như gãy nát. Tên Fatui xấu số còn lại đã bị ngọn lửa từ Vision của anh thiêu rụi.

Không trì hoãn phút giây nào, Diluc lại lao nhanh về phía tên Fatui cầm súng gần đó, nghiêng người né tránh các phát đạn của hắn. Siết chặt thanh kiếm, mạnh mẽ đâm thẳng về phía trước, một kĩ thuật dùng kiếm của Kỵ sĩ Tây Phong đã được thực hiện một cách hoàn hảo. “Phụt!” máu từ người hắn văng cả lên mặt và người anh, nóng hổi đến rợn người.

Chưa kịp thở phào, thì đã có một tên cầm búa tạ lao đến, cơ thể hắn to lớn, gồng sức, sử dụng Delusion Lôi, đánh mạnh một đòn về phía anh. Ngay khoảnh khắc chiếc búa bao bọc bởi nguyên tố Lôi giáng mạnh xuống, Diluc đã vận sức, bao bọc ngọn lửa quanh mình.

“Ầm!” nguyên tố Lôi chạm trán ngọn lửa dữ dội, liền tạo ra phản ứng Quá Tải, đất đá văng tung toé, những thân cây nhỏ gần đó đã bị phá hủy hoàn toàn bởi áp lực từ hai nguyên tố. Cùng chung số phận, Diluc và cả tên Fatui ấy đã bị hất mạnh ra hai phía khác nhau. Anh trượt dài về phía sau, đầu vẫn còn choáng váng vì vụ nổ, cổ họng nóng rát một phen, nhưng rất nhanh sau đó đã trấn tỉnh trở lại.

Vừa liếc nhìn lên trên, đập vào mắt Diluc là một khối băng nữa đang từ trên cao giáng xuống, nhưng anh lúc này đã không né tránh nữa, mà lướt nhanh về phía Cicin Băng. Biết rằng bản thân không thể chạy thoát, ả đã giơ cao vũ khí, phát động Delusion, tạo ra một lớp nguyên tố băng dày bao bọc cơ thể.

“Chắc chắn còn nhiều kẻ đang ẩn nấp... Phải xử lí tên này trước đã.” Diluc thầm tính toán trong đầu.

Không để lãng phí sức mạnh. Thay vì đâm xuyên, anh ta thực hiện một cú lướt chân xoay vòng tốc độ cao, biến đòn tấn công thành một vòng cung đỏ thẫm rực lửa thấp. Lưỡi Kiếm Đơn của anh ta không nhắm vào trung tâm giáp, mà quét sát qua phần giáp hông và vai của ả.

Huyết Hoả bùng cháy dữ dội và mãnh liệt hơn hẳn lần chạm trán trước. Ngọn lửa này là sự giải phóng tuyệt đối của cơn thịnh nộ.

“Kéttt! Xèo!”

Lớp băng dày đặc không kịp tan chảy mà bị xé toạc khỏi cơ thể ả theo quỹ đạo của lưỡi kiếm, và lập tức bốc hơi trong không khí, tạo ra một làn hơi nước dày đặc và một tiếng kim loại rách chạm vào xương thịt. Cú quét lửa đã phá hủy toàn bộ lớp giáp Băng của ả, khiến nữ Cicin Mage loạng choạng vì mất thăng bằng và lớp bảo vệ.

Diluc không dừng lại. Nắm bắt khoảnh khắc đối thủ bị hở sườn, anh ta thúc mạnh đầu gối vào bụng ả, rồi dùng Kiếm Đơn đâm thẳng vào tim, một động tác lạnh lùng, dứt khoát, không hề có sự thương hại nào dành cho kẻ địch.

Thiếu nữ Cicin đau đớn gào lên trong vô vọng. Ánh sáng Delusion của ả tắt lịm, và cơ thể gục xuống ngay lập tức, bị ngọn lửa tàn phá hoàn toàn.

Diluc nhìn xuống thi thể của Cicin Băng, lửa từ Vision đã dịu đi, nhưng sự tức giận vẫn còn cuộn trào, khiến hơi thở nặng nề thấy rõ. Anh ta xoay người, chuẩn bị đối phó với tên Cicin Lôi cuối cùng và những tên còn lại trong bóng tối.

Mei lúc này đã hô hấp trở lại bình thường, cô đứng phía không xa Diluc, bịt chặt những vết cắt đang rỉ máu trên lòng bàn tay. Hướng ánh mắt về một vệt sáng nhẹ đang ẩn hiện sau lưng Diluc, cô khẽ rùng mình, nhận ra một điều khủng khiếp gì đó sắp sửa diễn ra.

Ngay khoảnh khắc Diluc chạy về phía Mei, nhằm xử lí một tên fatui sau lưng cô. Một tia sáng mỏng màu đỏ rực đã xé toạc không khí từ một vị trí cao và xa.

Đó là phát khai hỏa của một lính bắn tỉa tinh nhuệ. Kẻ đã kiên nhẫn chờ đợi, tính toán sự mệt mỏi và khoảnh khắc chuyển giao tầm nhìn của Diluc, từ lúc trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu. Hắn đã dùng khẩu súng Bắn tỉa trang bị delusion hoả của mình, nén nguyên tố thành một viên đạn duy nhất, chính xác tuyệt đối, và tốc độ không thể né ở cự ly đó.

Viên đạn Delusion này mang theo một lượng nhiệt kinh khủng, được thiết kế để đốt xuyên và phá hủy nội tạng ngay lập tức. Nó nhắm thẳng vào trái tim Diluc.

Diluc chỉ kịp nghe thấy âm thanh khô khốc và sắc lạnh của thiết bị khai hỏa. Anh ta không đủ thời gian để kích hoạt Vision bảo vệ, hay thậm chí là lùi lại.

Mei mở to mắt, kinh hoàng tột độ. Trong tầm nhìn mờ nhòe, cô thấy vệt sáng tử thần đang lao đến. Cô nhận ra Đây chắc chắn là một đòn kết liễu nhắm thẳng vào Diluc.

Mọi thứ trở nên chậm lại một cách đau đớn. Cô biết rõ, nếu Diluc chết, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cô sẽ vĩnh viễn bị kẹt lại trong thế giới này, không còn cơ hội để quay về.

Mei cắn chặt môi, cảm nhận vị máu tanh và đất ẩm. Cô hét lên một tiếng không thành lời trong cổ họng, một sự kết hợp của tuyệt vọng và bản năng.

“Không! Anh ta không thể chết ở đây được! Mình còn phải… trở về nhà!” Cô gào thét trong lòng.

Mei dùng toàn bộ sức lực còn sót lại của mình, lao đến, đẩy mạnh Diluc ra khỏi viên đạn đang bắn đến.

“Rầm! Chát!”

Âm thanh va chạm kinh hoàng hơn cả tiếng súng. Diluc chỉ cảm thấy một cú va chạm mạnh vào lưng, theo sau là cảm giác nóng rát và lạnh buốt truyền qua lớp áo. Mọi thứ trước mắt anh ta nhuộm thành màu đỏ thẫm của máu tươi.

Mei đổ gục xuống đất, cơ thể co quắp. Đạn găm vào vai, nhưng một cơn đau bỏng rát như dung nham từ vết thương lập tức lan nhanh, bóp nghẹt lấy lồng ngực, khiến cô gần như ngừng hô hấp trong vài giây. Mọi thứ trong mắt dần mờ đi, trước khi ngất lịm, cô chỉ kịp thấy được khuôn mặt ngỡ ngàng và đầy kinh hãi của Diluc.

More Chapters