LightReader

Chapter 51 - Chương 26: Khi Mộng Ảo Thành Hiện Thực

Từ lúc Diluc rời khỏi hang động, thời gian dường như mất đi ý nghĩa.

Tôi không còn biết mình đã nằm đây bao lâu. Chỉ có cơn đau vẫn hiện hữu, rực lên từng đợt, ăn sâu vào tận xương tủy. Bả vai trái nóng rát như bị thiêu đốt, mỗi lần hít thở đều kéo theo cảm giác buốt nhói lan khắp lồng ngực. Máu đã ngừng chảy từ lúc nào, nhưng lớp vải thấm đẫm kia dính chặt vào da thịt, như thể chỉ cần cử động nhẹ thôi cũng đủ xé toạc vết thương ra lần nữa.

Không nhúc nhích được.

Cơ thể tôi nặng trĩu, tê dại, phản bội lại mọi mệnh lệnh yếu ớt mà ý thức cố gắng truyền đi. Hang động trước mắt nhòe dần, ánh lửa bên ngoài chỉ còn là những mảng sáng tối chập chờn như sắp tắt.

Mọi chuyện… rốt cuộc đã đi lệch quỹ đạo từ lúc nào?

Tôi chỉ muốn tìm một con đường an toàn hơn Vọng Thư. Chỉ muốn sống sót thêm một chút, đủ lâu để tìm cách trở về. Nhưng thế giới này chưa bao giờ vận hành theo những gì chúng tôi từng viết ra trong game. Ở đây không có “vùng an toàn”, không có checkpoint. Chỉ cần một sai lầm, cái giá phải trả là cả mạng sống.

Ý nghĩ ấy khiến lồng ngực tôi thắt lại.

Âm thanh xung quanh dần trở nên méo mó. Tai tôi ù đi, như thể có thứ gì đó đang xé toạc không khí, trượt qua với tốc độ khủng khiếp. Tôi cố nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa hang.

Rừng Eirk đang cháy.

Không phải ngọn lửa hỗn loạn, mà là những vệt sáng chết chóc xé ngang màn đêm, lao thẳng về phía tôi. Chúng lớn dần, rõ dần, mang theo sức ép khiến không khí rung lên từng hồi nặng nề. Tôi biết rõ đó là gì.

Đạn pháo.

Khoảng cách giữa tôi và cái chết lúc này… chỉ còn tính bằng nhịp thở.

Tôi muốn gọi tên Diluc. Muốn mở miệng, dù chỉ để phát ra một âm thanh vô nghĩa. Nhưng cổ họng tôi khô rát, vị tanh của máu tràn ngập, chỉ còn lại những hơi thở đứt quãng vô lực.

Cơ thể phản xạ theo bản năng. Tôi cố chống tay xuống đất, muốn đứng dậy, muốn chạy, nhưng hai cánh tay run rẩy kia lập tức khuỵu xuống. Cơn đau bùng lên dữ dội đến mức tầm nhìn tôi tối sầm lại.

Không chạy được, cũng không trốn được.

Sự bất lực dâng lên, lạnh lẽo và nặng nề hơn cả nỗi sợ. Tôi nhắm chặt mắt, nghiến răng, như thể chỉ cần không nhìn thấy nữa thì mọi thứ sẽ biến mất.

Có lẽ… đến đây là hết rồi.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ bướng bỉnh lại trỗi dậy.

Tôi không muốn chết ở đây.

Tôi còn chưa về nhà. Còn chưa kịp gặp lại họ. Trong đầu tôi bất chợt hiện lên những hình ảnh vụn vặt đến buồn cười: bữa cơm nóng hổi, bát canh rau muống giản dị, giọng nói quen thuộc vang lên trong căn bếp nhỏ. Những thứ quá đỗi bình thường, nhưng lúc này lại xa xỉ đến nhói lòng.

Hốc mắt tôi cay xè.

“Chết tiệt! Mình còn chưa trở về được nhà mà...”

Ý nghĩ ấy vang lên trong đầu, không thành tiếng, như một lời phản kháng yếu ớt trước số phận đã an bài.

Sức nóng từ bên ngoài ập đến, bỏng rát như muốn nuốt chửng tất cả. Tôi có thể cảm nhận rõ luồng khí nóng hắt thẳng vào da thịt, khoảng cách giữa tôi và những viên đạn pháo chỉ còn trong gang tấc.

Rồi đột nhiên... không khí quanh tôi bị nén lại.

Một áp lực vô hình giáng xuống, lạnh lẽo và sắc bén, khiến lồng ngực tôi nghẹn lại trong một nhịp thở gãy khúc. Mọi âm thanh như bị bóp nghẹt, thế giới rơi vào một khoảng lặng kỳ dị.

Sau đó là một tiếng nổ dữ dội vang vọng khắp rừng Eirk.

Nhưng cơn đau tôi chờ đợi… không đến.

Sức nóng tan biến trong tích tắc, thay vào đó là một luồng khí lạnh tràn qua, buốt đến mức khiến tôi nổi gai ốc. Trong không khí thoảng qua mùi tuyết lạnh nơi đỉnh núi cao, hòa lẫn với hương nhang trầm thanh khiết, xa xăm mà quen thuộc.

Tôi run rẩy, hé mắt.

Trước mắt tôi là một bóng lưng mảnh khảnh đứng chắn giữa tôi và chiến trường đang rực cháy. Vạt áo xanh nhạt khẽ lay động trong gió, như hòa làm một với không gian xung quanh. Ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu lên hình xăm quen thuộc nơi cánh tay.

Tim tôi thắt lại.

Tôi không cần nhìn gương mặt cũng biết đó là ai. Áp lực quen thuộc ấy, sự hiện diện vừa lạnh lẽo vừa vững chãi ấy, không thể nhầm lẫn được.

Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hoàng kim lướt qua tôi. Đôi mắt ấy vẫn lạnh lùng như thế, nhưng với tôi, nó chính là hy vọng. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy mình như đang sống lại, cảm giác mơ hồ trước kia đã biến mất, cơ thể tôi thả lỏng đến cực điểm.

Cái chạm mắt ấy chỉ diễn ra trong một nhịp thở, khi Xiao tiếp tục quay lưng quan sát bên ngoài. Tôi ngây người nhìn bóng lưng cô độc và mạnh mẽ ấy. Đôi mắt chợt nhòe đi, không phải vì khói súng, mà vì những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi không ngừng.

Người đó... Vị Dạ Xoa ấy, người luôn miệng bảo tôi phải tránh xa mình, người mà tôi từng xót xa cho nỗi cô độc của anh ấy... vừa mới cứu tôi khỏi bàn tay của tử thần.

“Xiao...”

Tiếng gọi thoát ra khẽ đến mức chính tôi cũng không chắc mình đã thực sự phát ra âm thanh hay chưa. Hơi thở tôi rối loạn, tầm nhìn dần nhòe đi.

Tôi cố vươn tay về phía trước, chỉ một chút thôi, như muốn chạm vào thực tại này để chắc chắn rằng mình không đang mơ. Nhưng sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt.

“Làm ơn…”

Ý nghĩ ấy tan ra trong đầu tôi, yếu ớt và vụn vỡ.

“Nếu đây là mơ… xin đừng đánh thức tôi.”

Bóng tối ập đến, nhẹ nhàng nhưng không khoan nhượng, kéo tôi chìm hẳn vào khoảng không vô thức.

---

Diluc lướt mắt nhìn thiếu niên đứng cách đó không xa.

Chỉ một cái liếc ngắn ngủi, nhưng đủ để anh nhận ra, người này không thuộc về thế giới của phàm nhân. Áp lực vô hình lan tỏa quanh thân ảnh mảnh khảnh kia mang theo cảm giác cổ xưa và sắc lạnh, giống như một lưỡi dao treo lơ lửng giữa không trung. Nhưng Diluc không cảm nhận được sát ý.

Không phải kẻ thù, chừng ấy là đủ.

Anh quay trở lại chiến trường đang rực cháy trước mắt. Những tên Fatui còn sót lại run rẩy, không rõ là vì cơn đau, vì sợ hãi, hay vì thứ áp lực vô hình đang bóp nghẹt từng nhịp thở của chúng.

Diluc thả rơi vũ khí trên tay. Lưỡi đao chạm đất phát ra một âm thanh khô khốc, như dấu chấm hết cho mọi do dự.

Vision nơi hông anh rực sáng.

Ánh lửa đỏ thẫm bùng lên dữ dội, cuộn trào quanh cánh tay phải. Ngọn lửa không tỏa nhiệt hỗn loạn, mà được nén lại, sắc bén và hung bạo, dần dần kết tinh thành một thanh kiếm nguyên tố rực cháy. Ánh sáng từ nó chiếu rọi cả khu rừng Eirk, nhuộm màn đêm thành sắc đỏ ngột ngạt.

Diluc lao thẳng vào đội hình Fatui.

Kiếm ảnh xé gió và ngọn lửa nuốt chửng mọi thứ cản đường. Kiếm pháp của anh dứt khoát, tàn nhẫn, không để lại khe hở cho sự do dự. Mỗi nhát chém đều mang theo ý chí thiêu rụi, đốt cháy thân thể phàm tục của kẻ địch đến tận xương tủy.

Trong khoảnh khắc ấy, Diluc giống như một con mãnh thú được tháo bỏ xiềng xích, cơn thịnh nộ bị kìm nén cuối cùng cũng được giải phóng.

Một tên xạ thủ cố gắng nổ súng từ phía sau. Diluc nghiêng người né tránh trong gang tấc, ánh lửa lướt sát má anh. Chỉ trong nháy mắt, anh đã áp sát, bẻ gãy tay chân đối phương bằng hai cú đánh gọn ghẽ. Tiếng xương gãy vang lên rợn người, theo sau là tiếng thét đau đớn xé toạc màn đêm.

Chiến trường nhanh chóng nghiêng về một phía.

Diluc giơ tay. Thanh kiếm nguyên tố lơ lửng giữa không trung, rung lên như hưởng ứng mệnh lệnh của chủ nhân. Chỉ một động tác phất tay, nó tan rã thành một biển lửa cuộn trào dữ dội, lao đi như một con phượng hoàng kiêu hãnh, thiêu rụi mọi chướng ngại trên đường bay.

Ngọn lửa quét qua khu rừng Eirk.

Cây cối cháy sém, mặt đất nứt nẻ, không khí nóng lên đến mức méo mó. Mùi cháy khét tràn ngập, để lại phía sau những thân cây đen sạm và những chiếc mặt nạ Fatui vỡ nát nằm rải rác trong tro tàn.

Khi lửa tắt, sự im lặng nặng nề bao trùm.

Xiao vẫn đứng đó từ đầu đến cuối. Ngọn gió lướt qua ống tay áo, khẽ lay động mái tóc anh. Đôi mắt hổ phách nheo lại, lặng lẽ ghi nhận từng khoảnh khắc của cơn thịnh nộ vừa rồi. Trong lòng anh dâng lên một tia cảm thán rất mỏng, không phải vì sức mạnh thuần túy, mà vì ý chí sắt đá ẩn sau từng đòn đánh.

Diluc chưa dừng lại. Ánh mắt anh nhanh chóng hướng lên vách đá cao phía xa, nơi Fatui tinh nhuệ đang ẩn náu. Cái nhìn sắc lạnh ấy không cho kẻ kia bất kỳ cơ hội nào.

Tên Fatui nhận thấy kế hoạch thất bại toàn tập thì đã lập tức rút lui, biến mất vào bóng đêm.

Sự tĩnh lặng quay trở lại khu rừng Eirk.

Diluc lúc này mới quay sang thiếu niên kia. Ánh mắt anh không mang theo sự khiêu khích hay sợ hãi, chỉ còn là cảnh giác của một người đã quen đứng giữa lằn ranh sinh tử.

“Nếu là phàm nhân, áp lực kia đã đủ khiến hắn kiệt quệ.”

“Nếu là kẻ thù, thì sát ý đã sớm lộ ra... Nhưng người này thì không.”

Diluc khẽ nheo mắt. Anh biết rất rõ, có những thứ… không thuộc về thế giới của con người đang hiện diện tại đây.

Hai người đứng đối diện nhau. Không khí căng thẳng lan tỏa, nhưng không mang sát ý. Cuối cùng, Diluc là người phá vỡ im lặng:

“Cô ấy vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn.”

Giọng Xiao trầm và lạnh, không chút gợn sóng.

Diluc gật đầu. Sau một thoáng im lặng, anh cất tiếng, giọng nói bình thản nhưng đầy kiên định:

“Tôi sẽ mang cô ấy về Mondstadt.”

Câu nói rơi xuống không nặng, không cao giọng. Nhưng nó chạm vào Xiao theo cách rất quen thuộc.

Lông mày anh động nhẹ, một phản ứng nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ chẳng ai nhận ra.

Trong khoảnh khắc, lồng ngực Xiao trào dâng một cảm giác kỳ lạ, không phải vì bất ngờ, mà vì một cảm giác cũ kỹ, như một vết thương chưa từng lành hẳn.

Hình ảnh Mei hiện lên rất rõ. Vào lần đầu cả hai gặp nhau, cô gái ngốc nghếch ấy đang ngồi bệt dưới đất, sợ hãi nhìn tên Hilichurl tan biến. Hay là lúc thiếu nữ quỳ sụp xuống, điên cuồng giữ ống tay áo van xin anh đi cùng... Cũng có thể đêm Mei trao món quà cho anh với nụ cười buồn bã:

“Có lẽ… sau này tôi sẽ không làm phiền ngài nữa rồi.”

Xiao nhận ra mình đã từng nghe những lời tương tự, gặp những phàm nhân như vậy rất nhiều lần. Nhưng đời người vô thường lại ngắn ngủi, với tiên nhân như một cái chớp mắt, họ đều lần lượt rời đi... một kết cục đã định sẵn.

Cảm giác quen thuộc ấy lại trở về, thứ cảm giác của kẻ luôn đứng ngoài những quyết định đã được sắp đặt. Anh sẽ không níu giữ và cũng chưa từng học cách làm điều đó.

Xiao khẽ rũ mắt, che giấu mọi dao động vừa lóe lên, rồi quay người. Giọng nói vang lên lạnh nhạt, dứt khoát:

“Tùy ngươi.”

Gió bắt đầu nổi lên.

Dáng người ấy tan ra thành vô số tàn ảnh xanh nhạt, hòa vào gió đêm, biến mất không để lại dấu vết, chỉ còn lại rừng Eirk hoang tàn và dư âm lạnh buốt còn vương vấn trong không khí.

Diluc đứng yên trong giây lát, rồi quay người tiến vào hang động.

Khi nhìn thấy Mei vẫn còn thở, chỉ bất tỉnh vì kiệt sức, anh mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm mà chính anh cũng không nhận ra mình đã nín giữ từ lúc nào.

Ánh đèn từ xa dần hiện rõ giữa màn đêm rừng Eirk.

Ban đầu chỉ là vài đốm sáng lay động sau những tán cây cháy sém, rồi rất nhanh sau đó, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng vải áo cọ vào cành khô, tiếng thở nặng nề của những người đang vội vã tiến lên vang lên rõ rệt hơn.

Elzer là người đi đầu.

Chiếc đèn trên tay anh hắt ra quầng sáng vàng nhạt, run rẩy theo từng bước chân. Khi ánh sáng ấy rọi sâu hơn vào khu rừng, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân Elzer chững lại.

Trước mặt họ không còn là rừng Eirk quen thuộc.

Mặt đất bị thiêu đốt thành một mảng đen xì, lổn nhổn tro tàn. Những thân cây cháy sém nghiêng ngả, cành lá gãy vụn, tỏa ra mùi khét nồng nặc đến nghẹt thở. Không khí nóng ẩm lẫn với mùi máu cháy khiến cổ họng người ta khô rát chỉ sau một nhịp hít vào.

Rồi họ nhìn thấy chúng, những xác chết.

Không còn hình dạng con người rõ ràng, chỉ là những thân thể cháy đen co quắp nằm rải rác khắp khu rừng, bên cạnh là những chiếc mặt nạ Fatui nứt vỡ, méo mó, vương vãi như đồ bỏ đi. Có kẻ thậm chí không còn nguyên vẹn, chỉ để lại những mảnh cháy vụn hòa lẫn vào đất.

Trong khoảnh khắc, đoàn người sững sờ.

Một người phía sau khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào rồi quay mặt đi, ôm miệng nôn khan. Một người khác lảo đảo, phải vịn vào thân cây cháy xém mới đứng vững được, gương mặt tái mét không còn chút máu.

Elzer đứng chết lặng.

Ánh đèn trong tay anh run lên, soi rõ những vệt cháy đen còn âm ỉ trên mặt đất, những đường nứt như bị sức nóng bẻ cong. Tim anh đập dồn dập, trong đầu thoáng hiện lên một suy nghĩ khiến sống lưng lạnh toát.

Ánh mắt Elzer vội vã lướt qua đống hoang tàn, tìm kiếm trong tuyệt vọng. Khi nhìn thấy Diluc đứng ở gần cửa hang, còn sống, vẫn nguyên vẹn, anh mới thở phào một hơi, nhưng hơi thở ấy chưa kịp trọn vẹn thì đã nghẹn lại.

Bởi vì ngay sau đó, anh nhìn thấy Mei. Cô bất tỉnh trong vòng tay Diluc, gương mặt tái nhợt, toàn thân dính đầy máu khô. Tim Elzer thắt lại, cổ họng như bị bóp nghẹt.

Anh bước nhanh lên phía trước, giọng nói run nhẹ dù đã cố giữ bình tĩnh:

“Lão gia...”

Diluc quay đầu lại, khuôn mặt bình thản đến lạ, trao Mei đang bất tỉnh cho Elzer:

“Đưa cô ấy về tửu trang. Tôi còn việc phải xử lý.” Giọng nói anh lạnh như băng, tựa một mệnh lệnh không thể chối từ.

Chỉ một ánh nhìn, Elzer lập tức hiểu đây không phải lúc để hỏi han hay do dự. Anh nhanh chóng đón lấy Mei, cảm nhận được thân thể cô nhẹ đến đáng sợ, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn đều.

“Tôi hiểu rồi. Cẩn thận.”

Diluc quay đi, nhưng ánh mắt chợt dừng lại nơi tên Fatui còn sống sót đang ôm cánh tay gãy quằn quại trên đất.

Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo đến thấu xương:

“Mang cả tên đó về. Tôi sẽ đích thân chăm sóc hắn.”

Rồi anh quay lưng bước đi, hòa làm một với màn đêm, để lại phía sau khu rừng Eirk hoang tàn. Nơi ngọn lửa vừa tắt, nhưng dư âm của nó vẫn còn cháy âm ỉ rất lâu về sau.

Lúc này, phía sau họ, vài người trong đoàn mới dần hoàn hồn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa kinh hoàng nhìn khắp khu rừng chết chóc.

Có người khẽ thì thầm, giọng lạc đi:

“Chuyện này… là do con người gây ra sao?”

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió thổi qua những thân cây cháy đen, mang theo mùi khói và tro tàn, như một lời nhắc nhở câm lặng rằng nơi đây vừa trải qua điều gì đó vượt xa sức tưởng tượng của họ.

Elzer siết chặt Mei trong tay, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Anh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây. Nhưng anh biết chắc một điều.

Đêm nay, nếu không nhờ ngọn lửa cuồng nộ của Diluc, thì những kẻ nằm lại dưới lớp tro tàn kia... chắc chắn sẽ là họ.

More Chapters