LightReader

Chapter 57 - Chương 29: Rạn Nứt

“Xong rồi ạ, Mei tiểu thư.” Moco khẽ thốt lên, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ khi ngắm nhìn tác phẩm tâm huyết của mình.

Mei nghe vậy thì thở phào một tiếng, thầm cảm ơn trời đất vì màn tra tấn kéo dài gần một giờ đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc.

Hillie đứng cạnh đó nhanh nhẹn bước đến, cẩn thận đỡ lấy hai tay Mei, giúp cô đứng vững hơn trên đôi giày. Trong khi đó, Moco tiến về phía góc phòng, xoay chiếc gương lớn về phía Mei để cô có thể chiêm ngưỡng diện mạo mới của mình.

“Oa! Giờ nhìn cô giống y hệt những tiểu thư nhà quý tộc thực thụ vậy.” Hillie khẽ cảm thán, đôi tay vẫn không quên chỉnh lại những nếp ren tinh xảo ở cổ tay áo cho Mei.

Mei đưa ánh mắt chán nản nhìn vào gương, nhìn phiên bản lạ lẫm của chính mình trong đó:

“Ha, tiểu thư một mét năm sao?”

Chiếc váy của Mei được thiết kế theo phong cách điển hình của những thiếu nữ Mondstadt: phần tay bồng bằng lụa mềm mại, dưới thân váy là các lớp lụa xanh thêu họa tiết hoa cecelia đầy tinh tế. Điểm nhấn là chiếc đai lưng bằng da to, được nạm bạc cầu kỳ và thắt chặt đến mức Mei cảm giác như mọi cơ quan nội tạng của mình đang phải tranh giành từng khoảng trống để tồn tại.

“Thật sự là... không thở nổi mà.” Mei thều thào, giọng nói trở nên mỏng manh như muốn vỡ tan.

Cô thử nhấc chân toan bước đi, nhưng đôi chân vốn quen với sự tự do của quần jean và giày thể thao giờ đây lại bị cầm tù trong lớp tùng váy nặng trềnh trệch và đôi giày da đế cứng. Chưa kịp làm quen với trọng tâm mới, mũi giày của Mei vô tình vướng vào vạt váy dài quét đất.

“Ầm!”

Một tiếng động khô khốc vang lên, theo sau đó là cảnh tượng Mei tiếp đất hoàn hảo bằng mặt ngay trên sàn đá lạnh lẽo. Lực rung chấn lớn, khiến bình hoa cạnh đó lắc lư dữ dội.

“Xoảng!”

Chiếc bình xui xẻo vỡ tan tành, kết thúc sinh mệnh cùng với lòng tự trọng của Mei.

“Tiểu thư!” Hai cô hầu gái đồng thanh hét lên, cuống cuồng lao đến dỡ Mei dậy.

Vài phút sau, căn phòng tràn ngập mùi thảo dược hăng hắc. Mei nằm sấp trên giường, vùi mặt vào gối, trong khi Hillie đang cẩn thận bôi thuốc lên một vết bầm tím lịm hiện rõ trên đùi cô. Cạnh đó là Moco đang loáy hoáy dọn dẹp đống tàn tích của chiếc bình hoa đã vỡ.

“Ráng chịu đau chút nhé, Mei tiểu thư.” Hillie cất tiếng, động tác nhẹ nhàng nhất có thể.

“Xin lỗi.... Lại làm phiền hai cô rồi.” Mei hé mặt ra khỏi gối, lí nhí cất tiếng. Vết thương cũ trên vai lại nhói đau một cái.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. Adelinde bước vào với phong thái điềm tĩnh thường thấy, trên tay là một chiếc váy hai dây màu trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, chất vải rũ nhẹ nhàng trông vô cùng thoải mái.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng và gương mặt “thê thảm” của Mei, Adelinde không nhịn được mà khẽ thở dài. Cô đặt chiếc váy mới xuống cạnh giường, giọng nói mang theo chút ý cười kín đáo:

“Tôi đã báo lại sự việc với lão gia Diluc, ngài ấy nghe xong thì bảo tôi mang thứ này đến cho cô.”

Mei ngước nhìn chiếc váy trắng như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình. Sự nhẹ nhàng của chất vải ấy đối lập hoàn toàn với chiếc corset da nặng nề đang siết chặt lấy hơi thở của cô.

Trong thâm tâm, Mei đang không ngừng gào thét:

“Diluc Ragnvindr! Giờ tôi biết vì sao anh được gọi là chồng quốc dân của mọi cô gái Mondstadt rồi đó!”

Dưới sự giúp đỡ của Adelinde và hai nữ hầu, Mei nhanh chóng trút bỏ bộ “giáp lụa” nặng nề để khoác lên mình chiếc váy trắng tinh khôi. Cảm giác không khí tràn đầy buồng phổi khiến cô thấy mình như vừa được hồi sinh từ cõi chết.

“A! Tôi sống lại rồi. Thật sảng khoái làm sao.” Mei hít một hơi thật sâu, như không muốn thoát khỏi khoảnh khắc này.

Adelinde như nhớ ra điều gì đó, lại cất lời.

“Ồ! Còn nữa... Nhà thiết kế từ Fontaine lão gia đã mời sẽ đến vào ngày mốt.”

“Từ giờ đến lúc đó, cô hãy cố gắng tịnh dưỡng nhé!”

Thông báo xong, Adelinde và hai nữ hầu còn lại đã rời khỏi phòng, chừa không gian tĩnh lặng lại cho Mei. Còn cô thì vẫn đang hoang mang về thông tin mà bản thân vừa nghe được.

---

Khi ráng chiều bắt đầu nhuộm đỏ những giàn nho bạt ngàn của Tửu trang Dawn, bầu không khí tĩnh lặng thường ngày bỗng chốc bị phá vỡ bởi sự nhộn nhịp, rôm rả. Ở khoảng sân rộng lát đá tảng giữa dinh thự, tất cả mọi người, từ những người thu hoạch nho đến đội bảo vệ, đều đang tụ tập đông đủ. Tiếng cười nói vang vọng hòa cùng mùi hương dịu ngọt của những mẻ nước ép nho khiến nơi đây càng thêm náo nhiệt.

Đứng trên bậc thềm đá, Diluc khoanh tay, tư thế uy nghi nhưng ánh mắt lại hiếm hoi hiện lên sự nới lỏng. Bằng chất giọng trầm ổn, anh thông báo:

“Tháng vừa rồi mọi người đã vất vả với vụ mùa mới. Đêm nay, toàn bộ chi phí tại Quà tặng thiên sứ sẽ do tôi chi trả. Mọi người cứ việc tận hưởng phần thưởng của mình.”

Lời tuyên bố vừa dứt, một tiếng reo hò bùng nổ. Những nhân công vui vẻ khoác vai nhau, bàn tán xôn xao về những vại rượu bồ công anh hảo hạng và món thịt nướng ngon trứ danh của thành phố.

Trong đám đông nhộn nhịp ấy, Mei thấy thấp thoáng bóng dáng Viber. Gã ta đứng lẫn giữa những người làm khác, khóe môi điềm đạm mỉm cười, hòa nhập một cách hoàn hảo.

Mei nín thở, mắt dán chặt vào đoàn xe ngựa đang đỗ ở cổng. Cô khẽ nhấc tà váy, định bụng sẽ lủi thật nhanh theo sau nhóm nhân công để hít hà chút không khí rộn ràng của thành phố tự do.

“Ngon lành! Phải tranh thủ thôi.” Mei hớn hở trong lòng.

Thế nhưng, khi chân cô chỉ vừa chạm xuống bậc thềm đá lạnh ngắt, thì một bàn tay rắn chắc đã siết chặt lấy cổ tay cô.

“Cô đi đâu vậy?”

Giọng của Diluc trầm thấp, sắc lẹm vang lên ngay trên đỉnh đầu khiến Mei giật thót. Cô ngước lên, va phải ánh mắt sâu thẳm và kiên định của anh, một cái nhìn chặn đứng mọi ý định mặc cả.

“Tôi... tôi cùng mọi người đến Quà tặng Thiên Sứ.” Mei lí nhí, cánh tay còn lại khẽ chỉ về phía những cỗ xe đang rục rịch chuyển bánh ở đằng xa.

“Không được.” Diluc buông tay cô ra, dứt khoát từ chối.

“Vết thương của cô chưa lành hẳn. Nên hãy ở lại tịnh dưỡng đi, Adelinde đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho cô rồi.”

Mei mím môi. Cái háo hức lúc nãy xìu xuống như quả bóng bị xì hơi. Cô cúi đầu nhìn mũi giày mình đã lấm lem chút bụi, cảm giác hụt hẫng tràn lên đến cổ họng.

Diluc khẽ nheo mắt, Anh im lặng nhìn cái vẻ mặt như đang “mất sổ gạo” của Mei trong vài giây rồi khẽ thở hắt ra một tiếng, dường như có một tia dao động rất nhỏ xẹt qua ánh mắt anh.

“Chừng nào vết thương hồi phục hết, tôi sẽ dẫn cô đến đó sau.” Anh hạ giọng, nhưng vẫn đầy uy quyền.

“Tôi hiểu rồi...” Mei đáp lại, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng.

Diluc không nhìn cô nữa, anh xoay người về phía Adelinde đang cung kính đứng chờ trong bóng râm của bệ cửa, dặn dò ngắn gọn:

“Sau bữa tối, hãy tìm cho cô ấy vài cuốn sách để giải trí. Đừng để cô ấy đi lại quá nhiều.”

Dặn dò xong, Diluc chỉnh lại vạt áo choàng, chẳng đợi Mei phản ứng thì anh đã sải bước về phía chiếc xe ngựa đang đợi sẵn. Mei đứng trơ ra giữa dinh thự lộng gió, nhìn bóng dáng chiếc xe ngựa to lớn chìm dần vào ánh hoàng hôn phía xa.

Mei thở dài một tiếng, lầm bầm:

“Ít ra thì cũng phải cho mình biết là sách gì chứ...”

Khi bóng dáng chiếc xe ngựa cuối cùng khuất dạng sau rặng nho, Tửu trang Dawn đột ngột rơi vào một sự im lặng rợn ngợp. Sự ồn ào lúc chạng vạng dường như đã rút sạch chút hơi ấm cuối cùng của tòa dinh thự khổng lồ.

“Tôi xin phép vào bếp nấu bữa tối, khi nào xong sẽ thông báo cho cô nhé, Mei tiểu thư.” Adelinde cúi người chào Mei, bước lại vào tửu trang.

Chẳng còn lý do gì để chôn chân mãi ở đây hứng gió, Mei cũng đành kéo vạt áo mỏng sát lại gần người, quay gót bước lại vào trong.

Trên hành lang vắng vẻ, chỉ còn lại tiếng đế giày chạm xuống mặt sàn gỗ vang lên từng nhịp lạnh lẽo. Những ánh đèn dầu hắt ra ánh sáng vàng vọt, đổ bóng lên những bức tranh phong cảnh Mondstadt trông vừa kì dị lại vừa thu hút.

Mei nhìn cảnh tượng dìu hiu xung quanh, một cô đơn bủa vây lấy cô, khiến thiếu nữ ấy cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng. Từ lần ở Dịch Hoa Châu, đến tận bây giờ, cô mới trải nghiệm rõ lại cảm giác này, cảm giác: Mình không thuộc về nơi đây.

Vài giờ sau.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, vừa đủ để không làm người bên trong giật mình nhưng cũng đủ để phá tan sự tĩnh mịch đang bủa vây lấy căn phòng.

Mei còn chưa kịp lên tiếng, cánh cửa gỗ nặng nề đã khẽ khàng mở ra. Adelinde bước vào, trên tay là chiếc khay bạc sáng loáng. Ngoài cuốn “Đêm trăng rừng trúc” với lớp bìa cũ mà Mei đã mượn, còn có một ly sữa nóng đang bốc khói dịu nhẹ, tỏa ra hương thơm ngậy đặc trưng.

“Tôi mang sách đến cho cô đây...và cả một chút hơi ấm nữa.” Adelinde nhẹ nhàng đặt khay lên chiếc bàn cạnh giường.

Mei hơi ngẩn ra, ánh mắt cô dừng lại nơi ly sữa:

“Tôi chỉ hỏi mượn sách thôi mà, Adelinde. Cô không cần phải phiền thế đâu.”

“Sách là để dỗ dành tâm trí, còn sữa là để xoa dịu cơ thể.” Adelinde vừa nói vừa tinh tế chỉnh lại góc chăn cho Mei.

“Đêm ở Mondstadt đôi khi lạnh hơn những gì vẻ ngoài của nó thể hiện. Một chút sữa nóng sẽ giúp cô thấy bình tâm hơn.”

Thấy Mei vẫn im lặng, ánh mắt đăm đắm nhìn vào làn khói trắng, Adelinde khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn đi vẻ nghiêm nghị thường ngày:

“Đừng lo, tôi không bỏ thuốc đắng vào đó đâu.”

Người phụ nữ không rời mắt khỏi Mei, nói tiếp:

“Thật ra, chính tôi cũng luôn tự chuẩn bị cho mình một ly tương tự vào mỗi buổi tối. Nó giúp tôi gác lại mọi lo toan của Tửu trang sang một bên để tìm được giấc ngủ.”

“Mỗi ngày đều uống luôn sao?” Mei ngước lên, anh mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên.

Adelinde gật nhẹ đầu, đáp lại:

“Một thói quen nhỏ thôi, nhưng nó rất hiệu quả thưa tiểu thư.”

Nói rồi, cô cúi đầu chào Mei, phong thái lại trở về vẻ chuẩn mực vốn có.

“Bây giờ, tôi xin phép đi kiểm tra lại các chốt cửa lần cuối. Chúc tiểu thư ngủ ngon và có những giấc mơ êm đềm.”

Tiếng đế giày của Adelinde nhỏ dần rồi mất hút sau cánh cửa. Mei ngồi lại một mình, hương sữa ngọt ngào lẩn khuất trong không gian, dường như cũng làm dịu đi phần nào cảm giác lạc lõng vừa rồi. Cô kéo cuốn sách lại gần, định bụng sẽ đọc vài trang cho dễ ngủ.

Đã là nửa đêm, Mei lúc này đang ngồi co ro trên chiếc giường êm ái, cạnh đó là cuốn “Đêm trăng rừng trúc” mà Adelinde mang đến. Nhưng cô chẳng thể nhét nổi một chữ nào vào đầu. Tiếng thở dài thườn thượt vang lên, Mei đóng cuốn sách lại, ngả lưng xuống gối.

Ở thế giới cũ, những lúc chán nản thế này cô chỉ cần lướt điện thoại, nghe nhạc, hay cày vài ván game là ổn. Còn ở Teyvat, không wifi, không màn hình cảm ứng, thứ duy nhất giải trí lúc nửa đêm chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn.

Mei kéo chăn lên ngang cằm, thầm càu nhàu vì mình bị cho ra rìa. Dinh thự Ragnvindr khổng lồ giờ đây vắng ngắt, chìm trong một sự tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim mình đập.

Chợt, tiếng dế râm ran ngoài bệ cửa sổ đột ngột đứt nghẹn.

Không phải kiểu nhỏ dần rồi tắt, mà là im bặt ngay lập tức. Giống như có thứ gì đó vừa giẫm nát chúng, hoặc một luồng sát khí đủ tàn nhẫn để khiến mọi sinh vật nhỏ bé phải câm nín.

Bỗng nhiên, một cảm giác ớn lạnh chậm rãi chạy dọc sống lưng Mei. Khi cô vừa rụt người lại, nín thở đánh mắt về phía rèm cửa thì đã quá muộn.

ĐOÀNG!

Một luồng sét tím ngắt xé toạc màn đêm, giáng thẳng vào khung cửa sổ. Âm thanh nứt vỡ chát chúa dội vào màng nhĩ Mei, khiến cô vội bịt tai lại. Hàng trăm mảnh kính cùng dăm gỗ văng tung tóe khắp mặt sàn, vẫn còn vươn lại những dòng nguyên tố lôi nhỏ đang cuộn trào.

Giữa đám bụi mịt mờ và những tia điện trên bậu cửa sổ, một bóng người yểu điệu nhảy vào bên trong.

“Trốn ở đây sao, chú chuột nhỏ?”

Giọng nữ lanh lảnh, pha lẫn tiếng cười khanh khách dội lại rợn người, hòa cùng âm thanh của bầy Cicin lôi đang bay vờn xung quanh. Ả thuật sĩ nghiêng đầu, nụ cười quỷ quyệt vặn vẹo dưới lớp mặt nạ nhọn hoắt che khuất gần nửa khuôn mặt.

“Fa...Fatui...” Đôi mắt Mei mở to, miệng lí nhí, máu trong người dường như đông cứng lại.

Ngay khi cô bật dậy, theo bản năng định há miệng hét lớn gọi Adelinde thì đã bị một bàn tay khổng lồ, bọc trong lớp găng sắt thô bạo bịt chặt miệng lại, lôi tuột ra khỏi lớp nệm êm ái.

Cú giật mạnh khiến cuốn “Đêm trăng rừng trúc” bị hất văng, rơi bộp xuống sàn gỗ, lật úp trơ trọi giữa những mảnh kính vỡ. Sau đó là rất nhiều thân ảnh xuất hiện trong căn phòng, chúng đưa vô số ánh mắt khát máu nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ.

“Cái quái gì thế! Tại sao chúng lại nhắm vào mình!?” Một câu hỏi dầy hoang mang xoẹt qua đầu Mei.

Cô điên cuồng vùng vẫy. Đôi chân trần đạp loạn xạ vào khoảng không, móng tay liên tục cào cấu lên cánh tay tên Fatui ấy, nhưng chỉ đổi lại những tiếng vải cọ xát vô ích. Lập tức, một lưỡi đao tỏa ra hàn khí buốt giá ép sát vào động mạch cổ cô. Mũi dao lướt nhẹ, ấn hờ vừa đủ để một giọt máu nóng hổi rỉ ra.

“Ngoan ngoãn câm miệng và bước đi.” Gã lính gằn giọng, thứ âm thanh khò khè đặc sệt của vùng Snezhnaya.

“Nhiệm vụ của chúng ta là mang ngươi về, nhưng ngài ấy không bận tâm nếu trên người ngươi thiếu đi vài bộ phận đâu.”

Nghe thế, sự kháng cự của Mei lập tức đông cứng lại, cơ thể không kìm được bất giác run rẩy. Gã Fatui nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, thô bạo ép cô quay về phía cửa phòng, nửa lôi nửa xách cô gái chìm vào màn đêm đặc quánh của dãy hành lang ngoài kia.

Vừa lúc bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy Mei, bên ngoài vòm kính vỡ nát, một tia chớp trắng lóa giáng ngang bầu trời tối đen. Tiếng sấm rền rĩ kéo theo những hạt mưa đêm bắt đầu rơi lộp bộp xuống mái ngói Tửu trang Dawn, lạnh lẽo và cô tịch.

More Chapters