LightReader

Chapter 7 - Chương 7: Thiên Phú Ẩn Giấu

Thời gian tại Thiên Kiếm Tông tựa như dòng nước chảy qua kẽ tay, thấm thoát đã sáu tháng kể từ ngày Lục Vân bước chân lên đỉnh Tuyết Liên. Đối với giới tu tiên, sáu tháng chỉ là một cái búng tay, nhưng với những tân đồ vừa nhập môn, đây là giai đoạn gian nan nhất để "vượt vũ môn".

Tại các ngọn núi khác, các đệ tử cùng khóa với Lục Vân, dù có người sở hữu linh căn thượng phẩm, vẫn đang ngày đêm vật lộn trong các gian phòng tĩnh tọa. Họ loay hoay tìm cách cảm nhận từng sợi linh khí mỏng manh, cố gắng dẫn dắt chúng đi vào kinh mạch mà không bị tẩu hỏa nhập ma. Có người ngồi đến tê dại cả chân tay vẫn chưa thấy "khí" đâu, có người lại quá nôn nóng mà khiến khí huyết nghịch chuyển, mặt mày xám xịt.

Thế nhưng, tại hang động đơn sơ trên đỉnh Tuyết Liên, Lục Vân đã bước đi xa hơn tất cả.

Dưới sự bồi dưỡng bằng đan dược thượng hạng "coi như cơm bữa" của sư tôn và nền móng lý thuyết vững chắc từ việc "học lỏm" các trưởng lão, Lục Vân không chỉ cảm nhận được linh khí mà đã có thể điều khiển chúng theo ý muốn. Một buổi chiều tà, cậu bé ngồi xếp bằng, khẽ đưa ngón tay trỏ ra. Một ngọn lửa nhỏ, đỏ thắm và tinh khiết như pha lê, bùng lên ngay đầu ngón tay cậu. Ngọn lửa không hề nóng rát mà tỏa ra một hơi ấm ôn hòa, nhảy múa theo nhịp tim của chủ nhân. Đây là biểu hiện của việc linh lực đã đạt đến độ khống chế cực kỳ tinh vi — điều mà thông thường phải đến Ngưng Khí tầng thứ năm mới có thể làm được.

Vào một đêm trăng sáng vằng vặc, ánh bạc đổ xuống đỉnh Tuyết Liên như một lớp lụa mỏng. Tuyết Nhược Vũ, sau khi đọc xong cuốn sách "Căn bản dạy dỗ nhi đồng" (một cuốn sách mà nàng đã phải lén lút cử người xuống nhân gian tìm mua), bỗng cảm thấy lòng bồn chồn. Nàng quyết định âm thầm đi kiểm tra tình hình tu luyện của đồ đệ mình.

Nàng lướt đi trong gió, nhẹ nhàng như một bóng ma trắng, không gây ra bất cứ một tiếng động nào. Thế nhưng, khi vừa tiến gần đến hang động của Lục Vân, bước chân của vị Tông chủ Chí Tôn bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt phượng của nàng mở to, tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Xung quanh hang động, linh khí hỏa thuộc tính không còn là những hạt bụi li ti, mà chúng đã ngưng tụ thành những đóa hoa sen lửa nhỏ xíu, mềm mại. Hàng ngàn đóa sen lửa ấy lơ lửng giữa không trung, nhẹ nhàng xoay vần theo một quỹ đạo huyền bí, nhấp nhô theo từng nhịp thở sâu của Lục Vân bên trong hang. Mỗi lần cậu bé hít vào, đóa sen lại thu nhỏ lại, tỏa sáng rực rỡ; khi cậu thở ra, chúng lại nở rộ, mang theo một loại kiếm ý mỏng manh nhưng sắc bén lạ thường.

"Linh khí hóa hình... Dị tượng 'Bộ Bộ Sinh Liên'?" — Tuyết Nhược Vũ lẩm bẩm, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. "Đứa trẻ này... linh căn trung phẩm sao có thể làm được bước này? Chẳng lẽ nó không phải linh căn thông thường, mà là Hỏa Linh Thể ẩn giấu chưa thức tỉnh?"

Trong khi Tuyết Nhược Vũ còn đang chấn động, thì từ trên bầu trời, mấy đạo độn quang rực rỡ cũng đồng thời đáp xuống. Đó là các vị trưởng lão và phong chủ của Thiên Kiếm Tông. Họ vốn nhạy cảm với linh khí, thấy đỉnh Tuyết Liên xuất hiện dị tượng hỏa thuộc tính dị thường nên vội vã chạy đến xem có chuyện gì xảy ra.

Đại trưởng lão Vạn Kiếm Phong vuốt râu, nhìn những đóa sen lửa mà tấm tắc khen ngợi: "Hảo đồ nhi! Hỏa khí tinh thuần đến mức này, quả thực là hiếm thấy. Tiểu Vân đúng là kỳ tài!"

Vị trưởng lão Luyện Đan Phong bên cạnh cũng gật đầu, nhưng sau đó lại liếc mắt nhìn về phía bóng trắng của Tuyết Nhược Vũ đang đứng đó, rồi cố tình nói lớn với các vị khác:

"Đúng là một đứa trẻ ngoan, nhưng cũng thật đáng thương. Sư tôn của nó chỉ biết ném cho đống đan dược rồi bỏ mặc, báo hại thằng bé mấy tháng nay cứ lén lút chạy xuống phong của ta để hỏi về dược tính và cách vận khí. Tông chủ chúng ta... quả thực là không biết dạy trẻ nhỏ mà!"

"Đúng vậy!" Trưởng lão Nội Môn cũng phụ họa. "Hôm nọ nó còn đến hỏi ta về cách cầm kiếm căn bản. Một vị Tông chủ là đệ nhất kiếm tu mà để đệ tử phải đi hỏi người ngoài, thật là..."

Đứng ở một góc tối, Tuyết Nhược Vũ nghe thấy hết không sót một chữ. Khuôn mặt thanh tú của nàng lúc đỏ lúc trắng, hàm răng ngọc khẽ nghiến lại. Nàng thầm nghĩ: "Cái gì? Nó không biết đọc chữ sao không hỏi ta? Nó không biết luyện đan, không biết cầm kiếm sao không tìm ta? Ta là sư tôn của nó kia mà!"

Nàng cảm thấy một sự thất bại và tủi thân chưa từng có. Nàng rõ ràng đã chuẩn bị rất nhiều, thậm chí còn thức đêm đọc sách hướng dẫn, vậy mà đồ đệ của nàng lại coi nàng như "bình hoa di động", chỉ biết nhận đồ rồi chạy đi tìm mấy lão già râu tóc bạc phơ kia để học.

"Mấy ông già này thì biết cái gì về kiếm đạo đỉnh cao cơ chứ? Còn cái việc luyện đan kia, ta tuy không trực tiếp luyện nhưng dược lý trong đầu ta đủ để viết thành mấy bộ thư tịch, sao nó lại bỏ gần tìm xa?" — Tuyết Nhược Vũ thầm mắng trong lòng, đôi mắt nhìn về phía hang động của Lục Vân có chút "oán giận" nhưng cũng đầy xót xa.

Nàng nhận ra mình đã quá lạnh lùng, khiến đứa trẻ ấy cảm thấy sợ hãi mà không dám lại gần hỏi han. Nhìn những đóa sen lửa đang xoay vần kia, nàng hiểu rằng Lục Vân đã phải nỗ lực gấp bội để bù đắp cho sự thiếu hụt trong việc chỉ dạy của nàng.

Nỗi mừng rỡ vì tìm thấy một thiên tài "Hỏa Linh Thể" ẩn giấu trong lòng nàng giờ đây xen lẫn với một áp lực nặng nề. Nàng sợ rằng nếu mình cứ tiếp tục vụng về như thế này, nàng sẽ làm hỏng mất một mầm non tốt nhất mà Thiên Kiếm Tông từng có.

Tuyết Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, tà áo trắng khẽ vung lên. Nàng không xuất hiện để tranh cãi với các trưởng lão, mà âm thầm biến mất vào bóng đêm. Trong lòng nàng đã hạ quyết tâm: "Ngày mai, nhất định ta phải tự mình dạy nó. Ta sẽ cho nó thấy, sư tôn của nó không chỉ có xinh đẹp, mà còn là người giỏi nhất thế giới này!"

Trong hang động, Lục Vân vẫn đang chìm đắm trong trạng thái kỳ diệu, hoàn toàn không biết rằng sư tôn của mình vừa trải qua một trận "sóng gió nội tâm" dữ dội và đang nung nấu ý định "thay đổi phong cách giáo dục". Một ngọn lửa nhỏ trong đan điền cậu khẽ rung động, như báo hiệu cho một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng đầy ấm áp giữa hai thầy trò.

More Chapters