LightReader

Chapter 24 - Chương 24: Kẻ Yếu Bị Ức Hiếp

Quảng trường Thiên Kiếm lúc này căng thẳng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng động. Lục Vân đứng đó, nhỏ bé nhưng sừng sững như một ngọn núi tuyết vĩnh cửu. Đối diện cậu, Trần Hạo cười gằn, linh lực Ngưng Khí tầng thứ sáu đỉnh phong bộc phát, tạo ra một luồng hỏa vân quấn quanh thanh trường kiếm sắc lẻm.

"Đồ oắt con, để ta dạy cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa thiên tài thực thụ và phế vật cắn thuốc!"

Trần Hạo quát lớn, thân hình lao tới nhanh như một tia điện đỏ. Thanh kiếm trong tay hắn bổ xuống mang theo hỏa diễm hừng hực, một chiêu này hắn đã dồn bảy phần lực, định bụng sẽ phế đi một cánh tay của Lục Vân để làm nhục đỉnh Tuyết Liên.

Thế nhưng, trong mắt Lục Vân, tốc độ của Trần Hạo quá chậm. So với những cú táp sấm sét của Xích Diễm Hỏa Mãng trong đêm tối, chiêu thức này chỉ như một trò chơi trẻ con đầy sơ hở.

Lục Vân không rút kiếm khỏi bao. Cậu chỉ khẽ nghiêng người, một bước chân cực kỳ tinh tế được bước ra. Sát khí nhàn nhạt bỗng chốc cô đặc lại, khiến không gian xung quanh Trần Hạo như bị đóng băng trong tích tắc.

Vút!

Chỉ trong một nhịp thở, hình bóng Lục Vân nhòe đi. Trần Hạo cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua mang tai mình, rồi thanh kiếm lửa của hắn chém vào không khí, để lại một tiếng nổ lớn trên mặt đất đá. Hắn hốt hoảng quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.

Lục Vân đã đứng ngay sau lưng hắn từ bao giờ. Thanh kiếm gỗ sồi vẫn còn nằm trong bao, nhưng cái chuôi của nó đã kê sát vào huyệt đạo yết hầu của Trần Hạo. Sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ Lục Vân khiến Trần Hạo cảm thấy như bị một con thú dữ cổ xưa đang khóa chặt lấy linh hồn. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn đứng im bất động, không dám thở mạnh.

"Nhịp thở của ngươi loạn rồi. Kiếm của ngươi có hỏa, nhưng tâm ngươi quá tạp." Lục Vân nhàn nhạt cất tiếng. "Ngươi thua."

Cả quảng trường ồ lên kinh hãi. Một chiêu! Chỉ đúng một nhịp thở, một đệ tử Ngưng Khí tầng năm đã chế ngự hoàn toàn Ngưng Khí tầng sáu đỉnh phong. Các vị trưởng lão trên đài cao đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt nhìn Lục Vân đầy vẻ không tin nổi.

Lục Vân thu lại kiếm gỗ, không thèm liếc nhìn Trần Hạo đang run rẩy, cậu định rời đi thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ phía góc khuất của Diễn Võ Trường.

Một nhóm đệ tử nội môn, vốn là tay chân thân tín của Trần Hạo và những kẻ từng bị Lục Vân giáo huấn ở Chương 8, đang vây quanh một đệ tử ngoại môn gầy gò, quần áo vá chằng vá đắp. Trên tay người đệ tử ngoại môn kia là một thanh kiếm gãy rỉ sét mà anh ta vừa nhặt được trong bãi rác của tông môn.

"Đồ tạp dịch rác rưởi! Thanh kiếm gãy này dù là phế phẩm cũng mang linh khí của nội môn, hạng hạ đẳng như ngươi cũng xứng đáng chạm vào sao?" Một tên đệ tử to béo đá mạnh vào bụng người đệ tử ngoại môn, khiến anh ta ngã rạp xuống tuyết, máu mồm ứa ra nhưng tay vẫn ôm chặt thanh kiếm gãy.

"Cầu xin các vị sư huynh... đây là di vật của cha tôi... tôi chỉ muốn mang về thờ phụng..." Người đệ tử ngoại môn van nài trong nước mắt.

"Di vật? Rác rưởi thì dùng rác rưởi!" Tên đệ tử kia cười hô hố, nhấc chân định dẫm lên bàn tay của người đệ tử tội nghiệp.

Keng!

Một tiếng động khô khốc vang lên. Tên đệ tử to béo cảm thấy chân mình như dẫm phải một khối sắt ngàn năm, đau điếng người. Hắn cúi xuống, thấy một thanh kiếm gỗ sồi đã chặn ngang giữa chân hắn và bàn tay người đệ tử ngoại môn.

Lục Vân đứng đó, mái tóc bay nhẹ trong gió lạnh. Lần này, sát khí trên người cậu không còn nhàn nhạt nữa. Nó bùng phát ra như một cơn bão tuyết màu đỏ thẫm.

"Dừng tay."

Giọng nói của Lục Vân lạnh thấu xương tủy. Cậu nhìn nhóm đệ tử kia bằng đôi mắt của một kẻ đã từng đồ sát cả một bầy thú dữ. Trong khoảnh khắc đó, ý cảnh của "Thái Thượng Vong Cơ" hòa quyện cùng "Kiếm Đạo Tâm Hỏa" tạo ra một áp lực kinh hồn bạt vía.

Nhóm đệ tử kia run cầm cập. Trong mắt chúng, Lục Vân không còn là một đứa trẻ bảy tuổi, mà là một thanh thần kiếm đang vươn khỏi vỏ, sẵn sàng chém đứt mọi thứ cản đường. Kiếm ý của cậu sắc bén đến mức những đệ tử đứng gần đó cảm thấy da mặt mình bị đau rát như bị hàng ngàn lưỡi dao nhỏ cắt qua.

"Cậy mạnh hiếp yếu, nhục mạ đồng môn. Các ngươi tu tiên để làm gì?" Lục Vân bước tới một bước. Mỗi bước chân của cậu đều như dẫm lên nhịp tim của đám người kia. "Nếu các ngươi thích dùng sức mạnh để nói chuyện, vậy hãy để ta nói chuyện với các ngươi."

"Không... không dám! Lục sư huynh... chúng tôi chỉ đùa chút thôi!" Tên đệ tử to béo sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, ống quần bỗng chốc ướt đẫm – hắn đã sợ đến mức vỡ mật.

Cả nhóm đệ tử kia hoảng loạn tháo chạy, không dám ngoái đầu lại. Lục Vân khẽ cúi xuống, đưa tay đỡ người đệ tử ngoại môn dậy, dùng linh lực ấm áp truyền vào cơ thể anh ta để xoa dịu vết thương.

"Cầm lấy kiếm của anh. Kiếm gãy hay không không quan trọng, quan trọng là người cầm kiếm có chính khí hay không."

Lục Vân nói xong, lẳng lặng quay lưng bước đi. Trên đài cao, các trưởng lão nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cậu, trong lòng thầm kinh hãi: Đứa trẻ này không chỉ có tu vi, mà đã rèn giũa được một loại "Khí Độ" của một bậc tông sư cầm kiếm giữ đạo. Một cơn địa chấn tâm lý đã thực sự bắt đầu lan rộng khắp Thiên Kiếm Tông.

More Chapters