I thought my life as it was was already tragic enough, until I discovered I was pregnant. I loathed myself and felt helpless because I couldn't avoid this pregnancy. I started to call for help from what is called "God".
He, as if he knew I was calling him, appeared immediately. He seemed to know everything... perhaps because he created this flawed world. He asked me straight out, without any hesitation or surprise about my pregnancy, he asked: "Do you want an abortion?"
I wondered why he said it as if my being pregnant was an obvious thing? Although my head was full of questions, at that time I chose to ignore that absurdity, nodded, and hoped he would help me...
He only smiled lightly and said that it was possible, but he must use the traditional way, meaning it would have to be removed with bare hands, no hygiene, no pain relief or anything. But because I didn't want to keep this sinful baby, I chose to remove it at any cost.
But not only that, he forced me to pay a price, something important on my body... He said that I must pay for a life that had just formed. I also agreed, perhaps doing so would make me feel more comfortable...
But he said he wanted my tongue. I tried to convince him that without a tongue, I wouldn't be able to serve customers or educate my children. He considered it and took one of my eyes.
I thought he would take it quickly, but no! He used his unnaturally white hand to poke straight into my wide-open eye, slowly pulling my eye out without any hesitation. At that moment, my feeling was a pain that reached the sky, it yanked every nerve of mine. My vision blurred because of the pain, my tears ran out because of the pain.
But I saw him laugh! Why? Why laugh? His smile was quick but incomprehensibly distorted, although my remaining eye was blurred, I was sure he enjoyed watching me in pain. Why? After all, where did I go wrong?
______________________________________
- tôi cứ ngỡ cuộc đời tôi như vậy đã đủ bi kịch rồi cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai , tôi ghê tởm chính bản thân và bất lực khi không thể tránh cái thai này tôi bắt đầu cầu cứu cái được gọi là thần kia , cậu ấy như thể như biết tôi đang gọi cậu ta vậy xuất hiện ngay lập tức cậu ta như thể biết hết mọi thứ vậy...chắc có lẽ là vì cậu ta đã tạo ra thế giới lỗi này, cậu ta hỏi thẳng tôi không có chút vòng vo hay ngạc nhiên nào về cái thai của tôi cậu ta hỏi " cô muốn phá thai à" tôi tự hỏi tại sao cậu ta lại nó như thể tôi có thai là điều hiển nhiên vậy?, mặc dù đầu tôi đầy dấu hỏi nhưng tôi khi đó lại chọn cách bỏ qua sự vô lí đó mà gật đầu và mong cậu ta giúp mình... Cậu ta chỉ mỉm cười nhẹ và nói rằng có thể nhưng phải dùng cách truyền thống nghĩa là sẽ phải loại bỏ nó bằng tay không , không vệ sinh không giảm đau hay bất cứ gì nhưng vì tôi không muốn giữa cái đứa bé tội lỗi này lên tôi đã chọn cách loại bỏ nó bằng bất kì giá nào, nhưng không chỉ thế cậu ta bắt tôi phải trả giá một thứ quan trọng trên cơ thể... Cậu ta nói rằng tôi phải trả giá cho một sinh mệnh vừa hình thành tôi cũng đã đồng ý , có lẽ làm thế sẽ khiến tôi thoải mái hơn..., nhưng cậu ta lại bảo muốn lưỡi tôi, tôi cố thuyết phục rằng không có lưỡi thì sẽ không thể phục vụ bán hàng và cả việc giáo dục con cái được , cậu ta đã cân nhắc và lấy đi một bên mắt của tôi ,tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ lấy nhanh thôi nhưng không! Cậu ta dùng cái bàn tay trắng một cách kì lạ của cậu ta chọc thẳng vào mắt đang mở to của tôi, từ từ lôi con mắt của tôi ra một cách không kiêng nể, lúc đó cái cảm giác của tôi nó đau thấu trời vậy , nó giật từng tế bào thần kinh của tôi mắt tôi nhoà dần vì đau đớn , nước mắt tôi chạy ra vì đau đơn , nhưng tôi đã thấy cậu ta cười!, tại sao? Tại sao lại cười nụ cười của cậu ta nhanh chóng nhưng méo mó một cách khó hiểu tuy mắt còn lại của tôi nhoè đi vì nhưng tôi chắc rằng cậu ta thích thú khi nhìn tôi đau đớn tại sao? Rốt cuộc là vì tôi đã làm sai ở đâu?
