Thu. Lá rụng trên mái lều.
Harlan thức dậy lúc bốn giờ. Aoi đã ngồi trên chiếu, lưng thẳng, nhìn ra khe cửa. Ánh sáng xám chưa đủ để thấy màu vàng của mắt cô—chỉ thấy hai điểm sáng phản chiếu từ bên ngoài.
Ông không nhớ lần cuối thấy cô nhắm mắt.
Có thể là đêm nào? Tuần trước, khi ông tỉnh giấc đi tiểu, cô đã nằm im nhưng mắt mở. Tháng trước, khi bà hàng xóm sang cho sữa dê, cô ngồi như bây giờ. Ông đếm: Bảy ngày qua, mỗi lần thức, cô đều mở mắt.
Harlan đặt Aoi nằm xuống. Cô nằm im, không kháng cự, không giúp đỡ—chỉ nằm như vật thể được đặt đúng vị trí. Ông vỗ nhẹ lưng, không phải để dỗ, mà để kiểm tra.
Aoi nhìn trần nhà. Mắt không chớp trong ba mươi giây. Bốn mươi. Năm mươi.
Harlan ngủ thiếp đi.
Tỉnh dậy—trời sáng. Aoi vẫn nằm, tư thế không đổi, mắt mở. Chỉ có điều khác: chớp chậm hơn. Một lần mỗi phút. Hai lần.
Không phải cô không mệt. Mệt, nhưng không nhắm.
Sáng thứ tám, Harlan mang Aoi ra ngoài hiên. Sương thu trên cỏ. Ông đặt cô ngồi trên tấm ván gỗ, lùi lại ba bước.
Aoi nhìn sương. Không chạm. Chỉ nhìn.
Sương xung quanh cô không tan. Các giọt nước đọng trên lá gần đó lâu hơn nơi khác—mười phút, hai mươi phút, trong khi chỗ khác đã khô.
Harlan không nói gì. Không nghĩ "quỷ" hay "thiên thần". Ông chỉ ghi nhớ: Cô không ngủ. Sương không tan.
Chiều, ông vào làng mua dầu. Bà hàng xóm hỏi: "Con bé ngủ chưa?"
Harlan đáp: "Chưa."
Bà nhìn ông. Ông nhìn bà. Không ai nói thêm.
Tối, Harlan đặt Aoi nằm cạnh. Dao vẫn dưới gối—không phải để giết, để nhắc nhở. Cô không ngủ. Ông cần ngủ thay cô.
Nửa đêm, ông tỉnh. Aoi ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời, sương đã đóng thành băng mỏng trên lá—dù ngày mai trời hứa hẹn nắng.
Harlan nhắm mắt lại. Không hỏi cô đang nhìn gì.
