LightReader

Chapter 10 - Chương 10

Cơn sốt lại ập đến vào ban đêm, có lẽ cơ thể Alex vẫn chưa thực sự bình phục. Cậu lục tìm trong ngăn tủ đầu giường, nơi bố cậu vẫn để thuốc, để tìm thứ gì đó làm dịu đi cơn ham muốn ngột ngạt và cảm giác buồn nôn đang cuộn lên trong người.

Căn phòng của bố nồng nặc mùi cơ thể và mùi pheromone cũ kỹ. Giường ngủ bừa bộn, những lon bia vương vãi trên sàn. Mọi thứ vẫn thế, kể cả khi mẹ còn ở đây, nên việc bà rời đi dường như là điều tất yếu.

 Dù vậy, Alex không thể hoàn toàn oán hận bố. Đâu đó trong ký ức, vẫn còn những mảnh ghép hạnh phúc: hình ảnh đôi bàn tay nắm chặt nhau trong sở thú, hay chiếc xích đu gỗ bố tự tay làm cho cậu ở sân sau ngôi nhà cũ. Những khoảnh khắc ấy là thật, chúng không hề giả dối.

 Cũng vì những mảnh ký ức ấy, cậu vẫn ở lại bên bố với một chút hy vọng mong manh, dù biết mọi thứ đã không thể trở lại như xưa. Giống như cách cậu vẫn cố bám víu vào mối quan hệ với Nathan cho đến tận hôm nay, dẫubiết trước chẳng có tương lai.

May mà không tỏ tình.

 Alex nghĩ thầm khi tìm thấy một vỉ thuốc trông giống thuốc tiêu hóa. Không, đúng hơn là cậu đã tỏ tình, nhưng không nghiêm túc cho lắm. Tỏ tình khi người ta đã có đôi có cặ là hành động tồi tệ. Nếu làm vậy, chắc chắn cậu chỉ nhận được một lời xin lỗi. Thật thảm hại làm sao. Dẫu có lúc cậu tin chắc Nathan cũng có tình cảm với mình, nhưng sự do dự đã khiến mọi thứ không xảy ra. Cơ mà… thôi bỏ đi.

 Cậu cố gắng nghĩ theo hướng tích cực hơn, dù chỉ là một suy nghĩ mơ hồ rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Alex đứng dậy. Trước khi đóng ngăn tủ, cậu thấy hộp thuốc mà bố đưa cho cậu ngày trước. Cậu lặng lẽ nhìn rồi nhấc nó lên. Dòng chữ ghi ngày hết hạn ở đáy hộp đã trôi qua hơn hai năm.

 Alex đặt hộp thuốc xuống, bước ra ngoài. Một cơn đau nhói ở bụng bất chợt ập đến. Cậu trở về phòng, mở túi thuốc mà Nathan đưa cho mình, cẩn thận đặt từng thứ lên bàn: hai lọ thuốc ức chế dạng lỏng còn nguyên seal, thuốc cảm, băng gạc, băng cá nhân, thuốc khử trùng. Và cuối cùng là hộp nước ép vải thiều – thức uống Nathan thường dùng.

 Một nụ cười thoáng hiện rồi tắt lịm trên môi Alex. Cậu xếp ngay ngắn từng món đồ lên bàn, nhìn chúng như một món quà quý giá trong giây lát. Rồi cậu quay đi, sợ rằng nếu nhìn lâu hơn, chúng sẽ phai mờ. Cậu mở laptop. Đôi tay trắng với vài vết sẹo nhỏ ấn từng phím chậm rãi.

 Ngón tay gõ dòng chữ "Làm thế nào để…" rồi dừng lại. Con trỏ nhấp nháy, lui về rồi lại tiến tới. Ánh sáng trắng từ màn hình Google phản chiếu lên khuôn mặt cậu. Đến khoảng 9 giờ tối, khi màn đêm đã buông xuống, Alex mới quyết định gõ xong cụm từ tìm kiếm:

 Cách để ngừng thích một ai đó.

 Hàng loạt bài viết từ các trang web, trong đó có wikiHow, hiện ra. Alex cảm thấy hoài nghi, liệu có ai thực sự đọc những thứ này không chứ? Nhưng sự hoài nghi nhanh chóng tan biến khi hình ảnh Nathan với vẻ mặt áy náy lúc nói lời xin lỗi lại hiện về.

 Cậu do dự vài giây, rồi nhấp vào bài viết đầu tiên. Đôi mắt vô hồn lướt qua từng dòng chữ thực tế đến khắc nghiệt:

 Buồn bã, đau khổ là đương nhiên, hãy đối diện với bản thân, chấp nhận rằng bạn không thể xoay chuyển người khác…

 Alex bỏ qua những phần không quan trọng lắm. Nếu làm được những điều ấy, cậu đã buông bỏ Nathan từ lâu rồi. Cậu dừng lại khi thấy mục "Cách thực hiện". Vứt bỏ những vật lưu niệm. Alex nhìn lên bàn. Ngoài những món đồ Nathan mới đưa hôm nay, chẳng có gì đặc biệt để mà vứt bỏ. Kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn, in hằn trong tâm trí cậu.

 Cậu tiếp tục đọc các kết quả khác, chậm rãi hơn một giờ đồng hồ, rồi đi đến kết luận: tất cả đều na ná nhau. Chỉ có hai điều Alex có thể thử áp dụng. Những lời khuyên còn lại chẳng phù hợp, bởi cậu và Nathan chưa từng là gì của nhau.

 Điều thứ nhất: Tránh mặt người đó.

 Nhưng điều này không thực tế chút nào. Nếu làm được, có lẽ cậu đã tỏ tình và bị từ chối từ lâu rồi. Hơn nữa, Nathan là người bạn duy nhất của cậu. Giờ đây, cậu chỉ muốn trách móc bản thân trong quá khứ, vì sao chỉ kết thân với mỗi Nathan cơ chứ.

 Điều thứ hai: Hẹn hò với người khác.

 Đây có lẻ là cách duy nhất khả thi. Hàng mi Alex sụp xuống. Cậu thật sự không muốn. Nhưng có vẻ cách duy nhất để quên đi Nathan, người cậu vẫn gặp mặt mỗi ngày, là tìm kiếm một tình yêu mới.

 Cậu cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào màn hình rồi mở ứng dụng nhắn tin. 

Jude Lawrence. 

Cửa sổ chat sáng đèn xanh như mọi khi. Alex mở cuộc trò chuyện.

 Hello Jude.

 Dấu "đã xem" hiện lên ngay lập tức. Ngón tay cậu do dự, rồi cuối cùng cũng gõ xong dòng tin nhắn:

 Nathan bảo có một Omega thích tôi. Cậu có thể giới thiệu cho tôi được không?

 Vậy là xong. Cậu đã làm rồi.

Nếu cậu không phiền.

Phản hồi đến gần như tức thì. Một dấu chấm than hiện lên, rồi Jude liên tục gửi hàng loạt tin nhắn dồn dập.

Ok luôn nha!

 Thật á? Thật chứ? Okay! Để tôi lo. Mai gặp ở trường bàn kỹ hơn nhé. Tina với Nathan biết chưa? Chưa thì tôi báo luôn. Wow!

Những dấu chấm than cứ thế nhảy lên không ngừng. Alex bật ngồi dậy khi thấy tên Nathan xuất hiện. Bàn tay đang định gõ "đừng nói với họ" của cậu bỗng dừng lại giữa chừng. Cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi gập điện thoại lại. Trong lòng chẳng chút nào cảm thấy hào hứng.

Trường tư Clairy Wood, tọa lạc giữa hai khu Hammersmith và Barnes của London, là một trong số ít trường cung cấp cả chương trình trung học 5 năm lẫn chương trình Sixth Form 2 năm. Alex, Nathan, Tina và Jude có thể vẫn bên nhau suốt thời gian qua là nhờ tất cả đều quyết định học A Level tại đây. Xét điểm GCSE của Nathan, nhiều người hơi bất ngờ khi anh không chọn một trường Sixth Form khác, nhưng với Alex, đó lại là một điều tốt.

Việc ăn trưa cùng nhau đã thành thông lệ từ hai năm nay. Do hệ thống lớp học cố định cho đến khi tốt nghiệp, Alex khá thân với Tina, người cùng lớp với cậu. Nathan thì học chung với Jude và bạn gái anh, Jessica.

Khi Alex đến chiếm chỗ trong quán cà phê và ngồi đợi, Jude là người xuất hiện đầu tiên. Vì chọn các môn khoa học như Toán và Sinh, cô ấy thường đi chung với Nathan, nhưng hôm nay lại không thấy anh đâu.

"Chào Alex nha!"

"Cậu tới rồi à."

Jude chào hỏi bằng một giọng đầy phấn khích rồi ngồi xuống bên cạnh, chiếc váy kẻ đỏ của cô ấy xòe ra nhẹ nhàng. Jude Lawrence, với mái tóc nâu vàng chỉ uốn cong ở đuôi, là một cô gái Beta hòa đồng hiếm có. Tính cách cởi mở của cô ấy có thể thấy rõ qua việc cô ấy kết thân được cả với những người sống khép kín như Alex và Nathan.

"Tôi chờ đến giờ ăn trưa chỉ để gặp cậu thôi đó. Háo hức chết mất."

Alex quay mặt đi, tránh ánh mắt rạng rỡ của Jude, bởi cô ấy đang hào hứng như thể chính mình sắp được giới thiệu người yêu vậy. Cậu đưa mắt nhìn về phía cửa quán, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nathan. Bàn tay đang gõ nhẹ lên mặt bàn ngừng lại, và cậu quyết định hỏi điều mình thắc mắc nhất.

"Nathan đâu rồi?"

Jude nghiêng đầu: "À, cậu ấy đang đi cùng Jessica. Tan học là đi luôn rồi. Dù phòng diễn kịch của cậu ấy cách đây khá xa, nhưng hình như cậu ấy được về sớm đó."

Nghe vậy, mọi hứng thú trong Alex như tắt lịm. Cậu gạt bỏ ý định gọi món khoai tây nghiền nhồi đậu với sốt nướng.

"Jessica thật sự rất kiên trì nhé. Cô ấy bảo Nathan chẳng mấy quan tâm đến mình, thế mà vẫn tiếp tục hẹn hò. Tôi hơi ngưỡng mộ điều đó đấy."

Jude tiếp tục kể chuyện về Jessica, những điều Alex chẳng muốn nghe thêm chút nào. Đúng lúc đó, Tina đến bàn. Mái tóc vàng của cô ta được giữ gọn gàng bằng một chiếc băng đô lấp lánh màu xanh dương. Đôi mắt xanh hiền hòa khẽ cong lên khi nhìn thấy Alex.

"Mọi người đang nói gì thế? Chào Alex nha."

"Chuyện của Jessica ấy mà."

"À, hai người họ cùng tới đó."

Tina đặt cuốn sổ ghi chép ngay ngắn lên bàn và mỉm cười. Cả Jude lẫn Tina đều hay cười, nhưng Tina trầm tính và điềm đạm hơn. Cô ta cũng rất tinh tế, nên chẳng bao giờ khiến người khác cảm thấy khó chịu khi ở cùng.

Thế nhưng hôm nay, ngay cả giọng nói nhẹ nhàng của Tina, thứ vẫn thường khiến Alex bình tâm, cũng không xoa dịu được nỗi bất an trong lòng cậu. Khi câu chuyện về Jessica tiếp tục tuôn ra, Alex chỉ im lặng.

Cậu đã quyết tâm từ bỏ Nathan, nhưng điều đó cần thời gian. Làm sao có thể bình thản ngay khi thấy anh ngồi cạnh bạn gái chỉ sau một đêm chứ? Hơn nữa, chính cậu cũng vừa thổ lộ với anh ngày hôm qua mà.

Ngay khi Alex đang phân vân không biết có nên đứng dậy rời đi không, Nathan bước vào quán. Đúng như Tina nói, Jessica đang khoác tay anh bên cạnh. Cậu có thể thấy rõ chiếc váy ngắn và áo sơ mi cúc mở của cô. Nathan thích kiểu này sao? Dù vậy, những cô bạn gái trước kia của anh mỗi người một vẻ. Điểm chung duy nhất là họ đều xinh đẹp.

Tina và Jude vẫy tay chào. Jessica cũng vẫy tay đáp lại. Nhìn cảnh ấy, người ta lại tưởng họ là nhóm bạn thân thiết. Một cảm giác phản kháng méo mó trỗi dậy trong Alex.

"Chào mọi người! Hôm nay tôi ngồi cùng được chứ? Nate bảo là không sao."

Jessica nói chuyện với Tina và Jude rất thân thiện, khác hẳn với thái độ cô dành cho Alex.

"Ừ, ổn mà."

 "Tôi cũng vậy. Chào Nate nhé."

Cái biệt danh ấy xuất hiện khắp nơi. Alex biết không nhiều người có thể gọi Nathan như thế. Nhưng đột nhiên, cậu nhận ra vị trí của mình ở đây chẳng có gì đặc biệt. Cậu chỉ là một trong số những người bạn của anh mà thôi.

Nathan khẽ gật đầu. Rồi anh nhìn Alex, miệng hé mở.

"Chào."

Ánh mắt họ chạm nhau. Alex, với khuôn mặt còn hơi tái, vội nở một nụ cười gượng. Chậm một nhịp, cậu mới chào lại.

"Đến muộn nhỉ. Chắc đói lắm rồi."

Câu trả lời dành cho cậu đến từ Jessica. Cô ôm sát hơn, dựa mặt lên vai Nathan rồi nói.

"Đúng á, em đói bụng. Nate, chúng ta ăn gì đây?"

"Tùy em."

Một câu trả lời cộc lốc rơi xuống. Tuy nhiên, Nathan không đẩy Jessica ra.

"Vậy thì chúng ta hãy ăn cái đó đi."

Sau đó, Jessica kéo Nathan về phía quầy thức ăn. Tina nhìn theo họ rồi khẽ nhún vai, còn Jude thì nhanh chóng mất hứng thú với chủ đề đó.

"Alex, nhìn này. Tôi đã chọn một vài người trên Instagram."

Có vẻ Jude quan tâm đến việc giới thiệu cho Alex một Omega hơn bất cứ điều gì khác.

More Chapters