LightReader

Chapter 2 - Chương 2:Gặp gỡ giữa rừng sâu

Mùi máu trong rừng sâu

Kayea di chuyển chậm rãi giữa khu rừng rậm rạp.

Những tán cây cao che kín ánh nắng, chỉ để lại những vệt sáng mờ nhạt rơi xuống nền đất ẩm ướt.

Khu rừng này không thân thiện.

Tiếng côn trùng rít lên khắp nơi, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gầm trầm thấp của những sinh vật không rõ hình dạng.

Kayea đã phải săn bắt những con thú nhỏ, dùng dao găm thô sơ để kiếm thức ăn.

"Phiền thật…" Kayea lẩm bẩm.

"Đi bộ thế này đúng là tốn sức."

Trong tiềm thức, Yakar cười nhạt.

"Hừ, nhóc con.

Đây mới chỉ là khởi đầu thôi."

Đột nhiên—

Kayea khựng lại.

Một luồng khí tức kỳ lạ lan tỏa trong không khí.

Không phải khí tức của thú bình thường.

"Có mùi máu…" Kayea nheo mắt.

"…và mùi chết chóc."

Cậu lập tức nhảy lên cây, cơ thể nhẹ như không trọng lượng.

Nhờ sức mạnh của Yakar, các giác quan của Kayea đã vượt xa giới hạn con người.

Thị lực của cậu xuyên qua tán lá, nhìn rõ cảnh tượng phía xa.

Một nhóm nhà mạo hiểm.

Gồm một nữ pháp sư và ba người đàn ông:

một chiến binh cận chiến,

một người đỡ đòn mang khiên lớn,

một cung thủ.

Nhưng lúc này, đội hình của họ đã tan nát.

Những con quái vật mang hình dạng dị hợm, da xám trắng, hàm răng lởm chởm —

Bizarre — đang bao vây họ.

"Aaaaa—!"

Tiếng hét xé toạc khu rừng.

Một người đàn ông bị Bizarre ngoạm lấy nửa thân dưới, xé rời khỏi cơ thể trong tiếng xương gãy răng rắc.

Máu văng tung tóe lên thân cây.

Nữ pháp sư hét đến khàn giọng, hai tay run rẩy tụ pháp.

"Làm ơn… lùi lại…!"

Trong tiềm thức, Yakar bật cười đầy khoái trá.

"Ha ha…"

"Thật quen thuộc."

"Nhóc con, ngươi định giúp bọn chúng sao?"

Kayea nhếch mép.

"Không."

Ánh mắt cậu vẫn dõi theo chiến trường.

"…Nhưng nếu cứu con nhỏ kia, chắc chắn biết đường đến Akart."

Ngay lúc đó—

"CỨU TÔI VỚI!!"

Tiếng kêu tuyệt vọng vang lên.

Con Bizarre cuối cùng xé nát người đỡ đòn.

Chỉ còn lại nữ pháp sư đứng run rẩy giữa vòng vây.

Kayea thở ra.

"Phiền thật."

ẦM!

Kayea lao khỏi tán cây.

Thanh kiếm Karta rung lên dữ dội, phát ra cảm giác thèm khát máu thịt rõ rệt.

"Bình tĩnh nào…" Kayea khẽ nói.

"Đến lượt mày sau."

CẮT—!

Một nhát chém từ trên cao bổ đôi một con Bizarre.

Nhưng ngay lập tức—

RẦM!

Một con khác đâm sầm vào Kayea, hất cậu văng xa, lăn mạnh trên nền đất.

Nữ pháp sư sững sờ.

"C—cái gì…?"

Kayea chống tay đứng dậy.

Máu chảy nơi khóe miệng.

Cậu liếm máu, ánh mắt sáng lên.

"…Được đấy."

"Ta thích cảm giác bị đánh thế này."

Yakar bật cười lớn.

"Ha ha ha!

Đúng là hợp với ta."

Kayea biến mất khỏi tầm mắt.

Những tán cây rung chuyển dữ dội.

MỘT NHÁT.

HAI NHÁT.

BA NHÁT.

Thanh kiếm Karta vẽ nên những đường cong đỏ sẫm trong không khí.

Tiếng thịt bị xé toạc.

Tiếng xương vỡ vụn.

Lũ Bizarre chưa kịp bỏ chạy đã bị chém nát thành từng mảnh.

Khi trận chiến kết thúc—

Thanh kiếm Karta hút sạch máu và xác của bọn quái vật.

Lưỡi kiếm đỏ rực hơn trước.

Kayea hít sâu.

"…Mạnh hơn rồi."

Trong tiềm thức, Yakar cười đầy hài lòng.

Nữ pháp sư quỳ sụp xuống, thở dốc, đôi mắt vẫn đầy sợ hãi.

"Ng… ngươi là ai…?"

Kayea tra kiếm, quay người lại.

"Kayea."

"Ta đang trên đường đến vương quốc Akart."

"…Cô thì sao?"

Cô gái nuốt nước bọt.

"T—tôi là Lasa."

"Cảm ơn… nếu không có cậu…"

Kayea khoát tay.

"Không cần cảm ơn."

"Cô biết đường đi Akart chứ?"

Lasa gật đầu nhẹ.

"Tôi sống ở đó."

"HẢ?" Kayea trợn mắt.

"Thế thì quá tốt rồi!"

Hai người rời khỏi khu rừng.

Trên đường đi, Lasa liên tục ngoảnh lại phía sau, như sợ bọn quái vật quay lại.

Không chỉ vậy—

Cô còn liếc Kayea.

Mình vừa mất đồng đội…

Lại còn đi chung với một kẻ còn đáng sợ hơn cả quái vật…

Kayea nhận ra bầu không khí nặng nề.

"Này."

"Đừng có sợ ta thế."

Lasa giật mình.

Kayea cười hề hề.

"Bộ lần đầu thấy anh chàng da ngăm, cao 1m86, 17 tuổi, cơ bắp à?"

Lasa đỏ mặt.

"Tôi… tôi 19 tuổi."

Kayea há hốc mồm.

"HẢ!? Thế là ta nhỏ tuổi hơn à?"

Ra khỏi rừng, ánh nắng chiếu thẳng vào mắt họ.

"Cứ gọi tôi là Lasa được rồi." cô nói nhỏ.

"Ồ, khiêm tốn ghê."

Vương quốc Akart hiện ra.

Tường thành cao lớn.

Cổng thành đông nghịt người ra vào.

Kayea tròn mắt.

"HÁ!? Đông thế này á!?"

Cậu chỉ trỏ khắp nơi.

"Cái này là gì?"

"Cái kia dùng để làm gì?"

Lasa đỏ mặt, kéo Kayea đi.

"Nào… đi nhanh lên."

"À à, được mà."

"Nhưng ta đói lắm rồi."

"Ta không có tiền."

"…Tôi tưởng cậu có."

"Haha."

Họ bước vào quán rượu Napeer.

Không khí ồn ào, mùi rượu và thịt nướng trộn lẫn.

"Cho tôi hai ly rượu."

"Và đồ ăn ngon nhất."

Kayea nhìn Lasa, huýt sáo.

"Hào phóng ghê."

"Cậu là ân nhân cứu mạng của tôi mà…"

Khi đồ ăn lên bàn—

Kayea ăn như chưa từng được ăn.

Xé thịt.

Nhai ngấu nghiến.

Uống cạn rượu.

Cả quán nhìn chằm chằm.

Lasa xấu hổ đến mức không nuốt nổi.

Trong tiềm thức Yakar khịt mũi.

"Hừ, thô lỗ."

"Ta đói."

"Và ta quen thế rồi."

Lasa nhìn Kayea, thầm nghĩ:

Đúng là kẻ kỳ quặc…

Nhưng nếu không gặp hắn, mình đã chết rồi.

Đột nhiên, Kayea nói:

"Này Lasa."

"Cho ta ở cùng cô nhé."

"Ta không có tiền, cũng chẳng quen ai."

"HÊÊÊ!?"

Tiếng hét của Lasa vang khắp quán.

"CẬU ĐỪNG CÓ ĐÙA!"

Kayea bình thản.

"Ta đâu có đùa."

Lasa ôm đầu.

"…Thở dài."

"Được rồi."

More Chapters