Từ xa xưa, thế giới Anata đã được truyền lại qua những câu chuyện cổ rằng:
ngoài nhận thức của loài người, vẫn tồn tại những thực thể vượt xa giới hạn sinh mệnh thông thường.
Trong số đó, có bốn tồn tại tối cao mang sức mạnh thần thánh: Rothor, Renrt, Ranrt và Ruutr.
Con người tôn xưng họ là Thần, những kẻ đã tạo ra và định hình nên thế giới Anata.
Thế nhưng, trước cả khi bốn vị thần ấy xuất hiện, đã có một thực thể khác tồn tại.
Một kẻ mang sức mạnh khủng khiếp đến mức ngay cả thần linh cũng phải e sợ — Yakar.
Cảm nhận được mối đe dọa từ Yakar, Rothor, Renrt, Ranrt và Ruutr đã hợp sức lại để tiêu diệt hắn.
Nhưng trận chiến đó vượt xa dự đoán của họ.
Không những không thể giành chiến thắng, cả bốn vị thần còn bị thương nặng nề.
Cuối cùng, bằng toàn bộ sức mạnh còn sót lại, họ chỉ có thể phong ấn Yakar, chứ không thể tiêu diệt hắn.
Sau trận chiến ấy, bốn vị thần đã viết lại lịch sử.
Yakar bị ghi chép thành một ác quỷ hủy diệt, kẻ thù của mọi sinh linh.
Sự thật về hắn — về nguồn gốc và vai trò thật sự — đã bị chôn vùi.
Và kể từ đó, cả thế giới Anata sống trong một lời nói dối, mà không hề hay biết.
Thế Giới Anata
Buổi sáng, tại vùng quê Natater.
Một cậu bé tên Kayea, mười bảy tuổi, cao khoảng 1m86, làn da ngăm đen, thân hình rắn chắc với cơ bắp cân đối, đang chạy trốn giữa những con hẻm chật hẹp của ngôi làng.
Kayea là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ, sống một mình từ nhỏ.
Để tồn tại, cậu buộc phải làm những việc mà người khác khinh rẻ.
Nóng tính, nhanh nhẹn và luôn sống sót bằng bản năng — đó là Kayea.
Hôm nay cũng vậy.
Cậu lại đi ăn trộm.
"Hừ… chết tiệt!" Kayea nghiến răng, vừa chạy vừa thở dốc.
"Cứ thế này mình sẽ bị bắt mất!"
Phía sau, tiếng la hét vang lên dồn dập.
"Này! Tên nhóc kia! Đứng lại!"
"Bọn ta mà bắt được mày thì đừng hòng sống yên!"
Kayea không ngoảnh đầu lại.
Cậu luồn lách qua đám đông, nhảy lên mái nhà này rồi sang mái nhà khác, di chuyển như một con mèo hoang quen thuộc với địa hình.
Nhưng rồi—
RẮC!
Mái nhà cậu đáp xuống bị lủng.
Kayea chưa kịp phản ứng thì rơi thẳng xuống, đập mạnh vào mặt đất.
"Khốn—!"
Trước khi cậu kịp đứng dậy, những người đuổi theo đã bao vây xung quanh.
"Hừ, tên nhóc khốn kiếp! Cuối cùng cũng bắt được mày rồi!"
Họ trói chặt Kayea bằng dây thừng, siết mạnh đến mức cậu không thể cử động.
Một người đàn ông cúi xuống, rút con dao giấu trong quần ra.
XOẸT!
Lưỡi dao lướt qua má Kayea, máu chảy xuống khóe miệng.
"Ngoan ngoãn đi. Đừng làm bọn ta nổi điên."
Kayea nhếch môi cười.
Ánh mắt cậu không hề sợ hãi, chỉ đầy thách thức.
"Haha… các ngươi nghĩ làm vậy là ta sợ sao?"
Câu nói đó như châm dầu vào lửa.
"Thằng nhóc chết tiệt!"
CÚ ĐẤM!
NHIỀU CÚ ĐẤM!
Những nắm đấm trút xuống không thương tiếc.
"Chịu đi! Đừng trách bọn ta! Là do mày thách trước!"
Kayea co người lại, đưa tay che khuôn mặt, mặc cho những cú đánh giáng xuống.
Nhưng trong ánh mắt bị che khuất ấy…
không phải là tuyệt vọng —
mà là một thứ gì đó đang âm thầm trỗi dậy.
Những người dân không giết Kayea.
Đối với họ, cái chết quá nhẹ.
"Trừng phạt nó."
"Quẳng nó xuống đó."
Kayea bị kéo lê qua những con đường đất cho đến trước một khu hầm khổng lồ, cửa đá đen sì như miệng một con quái vật đang há ra.
Nơi đó — phong ấn của Yakar.
Trong suốt nhiều thế hệ, người ta được tuyên truyền rằng:
bên dưới hầm ngục này là ác quỷ hủy diệt, kẻ từng suýt tiêu diệt cả thế giới Anata.
"Nhóc con," một người cười lạnh.
"Ngươi không thể sống sót ở đây đâu."
Không đợi Kayea phản kháng, họ ném thẳng cậu xuống hầm.
ẦM!
Cơ thể Kayea đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo.
Chưa kịp đứng dậy, cậu đã nghe thấy—
GÀOOOO—!
Những tiếng gầm ghê rợn vang vọng khắp không gian tối tăm.
Từ bóng tối, lũ quái vật trườn ra, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy cậu.
"Chết tiệt…" Kayea nghiến răng.
"Đông quá…"
Không có thời gian suy nghĩ.
Cậu chạy.
Tiếng móng vuốt cào xuống đá vang lên phía sau.
Tiếng gào rú ngày càng gần.
Kayea lao sâu vào hầm ngục, hơi thở dồn dập, tim đập điên cuồng.
Rồi cậu thấy nó.
Ở cuối hầm.
Một thanh kiếm màu đỏ lơ lửng giữa không trung.
Xung quanh là máu khô và xác quái vật chất chồng.
Những hoa văn kỳ dị chạy dọc lưỡi kiếm, như thể có linh hồn đang thở bên trong.
— Karta.
Thanh kiếm của Yakar.
"Không còn lựa chọn nào khác…" Kayea lẩm bẩm.
Lũ quái vật đã áp sát.
"Chết tiệt! Nhanh quá!"
Kayea lao tới, nắm chặt lấy chuôi kiếm.
CƠ THỂ CO GIẬT DỮ DỘI.
Ý thức của cậu bị kéo khỏi thế giới.
Khi mở mắt ra, Kayea đứng trong một không gian đỏ sẫm như máu.
Trước mặt cậu là một thực thể khổng lồ.
Cơ thể đỏ như được đúc từ máu.
Hai chiếc sừng quỷ vươn lên đầy uy áp.
Ánh mắt sắc lạnh, tà ác.
"Ngươi…"
Giọng nói trầm thấp vang vọng.
"Sao có thể cầm được kiếm của ta, nhóc con?"
Kayea nhăn mặt.
"Ta đâu có biết. Mà ngươi là ai? Trông quái dị thật."
Thực thể kia bật cười.
"Ha."
"Ngươi đúng là không biết gì cả."
Hắn nhìn thẳng vào Kayea.
"Ta là Yakar."
Kayea trợn mắt.
"Yakar?
Tên ác quỷ bị các vị thần Rothor, Renrt, Ranrt và Ruutr phong ấn?"
Ngay lập tức, khí tức quanh Yakar bạo động.
"Ác quỷ?"
Hắn gầm lên.
"Ác quỷ phải là bốn kẻ mà các ngươi tôn thờ kia!"
Yakar nghiến răng.
"Chúng ghen tị với sức mạnh của ta.
Sợ ta vượt lên trên tất cả.
Nên bốn tên đó đã hợp lực chống lại ta."
"Trong trận chiến ấy…"
Yakar cười lạnh.
"Ta đã đánh chúng gần chết.
Nhưng ta cũng cạn sức vì bị hội đồng."
"Không giết được ta,"
giọng hắn trầm xuống, đầy khinh bỉ,
"nên chúng chọn cách phong ấn."
"Hừ…
rồi còn viết lại lịch sử, biến ta thành ác quỷ."
Yakar nhìn Kayea, ánh mắt lóe lên.
"Dù hình dạng ta giống quỷ thật…"
"Haha… gặp được ngươi cũng là duyên số."
"Thanh kiếm đã chọn ngươi."
"Chúng ta — hợp nhất đi."
Kayea cau mày.
"Này, đừng có tự quyết định—"
Yakar cắt ngang, chỉ tay ra phía sau Kayea.
"Ngươi không cảm nhận được sao?
Lũ quái vật… sắp tới rồi."
"Chỉ cần ngươi nói một câu."
"Hô lên tên ta."
"Yakar — hãy cho ta sức mạnh."
Kayea do dự.
Nhưng khi cậu nhìn thấy lũ quái vật nhe răng thèm khát thân thể mình, cậu hiểu—
Cậu không còn lựa chọn.
"…Được rồi."
Kayea siết chặt thanh kiếm.
"Yakar.
Hãy cho ta sức mạnh."
Yakar cười lớn.
"Ha ha ha!
Tốt lắm, nhóc con!"
"Hãy nhận lấy!"
Thanh kiếm bùng nổ huyết quang.
Máu lan khắp cơ thể Kayea.
Một lớp chất nhờn đỏ sẫm bao phủ cậu.
CƠ THỂ BIẾN ĐỔI.
Hai chiếc sừng mọc ra.
Răng nanh sắc nhọn.
Đôi mắt đỏ rực.
Một hình thái ác quỷ đứng giữa hầm ngục.
Thanh kiếm Karta khát máu.
Lũ quái vật run rẩy.
Chúng quay đầu định bỏ chạy.
Nhưng—
ẦM!
Kayea biến mất.
Mặt đất nát bấy dưới bước chân cậu.
MỘT NHÁT.
HAI NHÁT.
Không gian rung chuyển.
Máu bắn tung tóe.
Khi mọi thứ kết thúc, không còn con quái vật nào sống sót.
Thanh kiếm Karta hút toàn bộ máu và xác vào trong lưỡi kiếm.
Kayea cảm nhận rõ ràng —
sức mạnh của cậu đang tăng lên.
Trong tiềm thức, Yakar mỉm cười.
"Ha…
Tên nhóc này có tiềm năng đấy."
"Ra tay tàn nhẫn thật."
Kayea khịt mũi.
"Quá khen."
"Và nhớ cho kỹ…"
"Tên ta là Kayea."
Cơ thể cậu trở lại hình dạng con người.
Huyết quang tan biến, trở về thanh kiếm.
Kayea bước ra khỏi hầm ngục.
Cậu không quay lại ngôi làng đó nữa.
Mục tiêu tiếp theo —
vương quốc lớn nhất Anata: Akart.
Thế giới này có vô số chủng loài:
orc, elf, nhân loại…
Ma pháp, cận chiến, cung thủ, phòng ngự.
Thậm chí có những cấm thuật chỉ cần chạm là chết.
Những kẻ mạnh nhất hiện tại —
là những người được bốn vị thần chọn:
Keay — chiến binh gia tộc Nappan.
Rin — nữ chiến binh gia tộc Natlan.
Yamat & Yamato — song sinh gia tộc Qukan, bậc thầy cận chiến.
Kayea nhìn về phía chân trời, nhếch mép cười.
"Không biết…"
"Ta sẽ làm được gì trong thế giới này nhỉ?"
Cậu siết chặt thanh kiếm.
"Lên đường thôi nào, tên ác quỷ."
