Con tàu ngoại giao rẽ nước chậm rãi, để lại phía sau một vệt sóng dài như một vết sẹo không chịu lành. Armin đứng ở mũi tàu, gió thổi tung mái tóc vàng nhạt, đôi mắt xanh phản chiếu đường chân trời mờ đục. Ở nơi đó, thế giới đang chờ họ.
Không phải để tha thứ.
Mà để phán xét.
Jean khoanh tay dựa lan can, ánh mắt luôn đảo về phía đất liền. Reiner ngồi cách đó không xa, im lặng như một tảng đá chìm. Pieck tựa vào balô, thỉnh thoảng ho khan. Mikasa đứng phía sau Armin, hai tay siết chặt chiếc khăn đỏ cũ kỹ — thứ duy nhất còn kết nối cô với Eren, dù chỉ là một sợi chỉ mong manh.
Levi ngồi trong khoang, chân đặt thẳng, gương mặt lạnh như thép. Anh không nói rằng mình tin vào cuộc đàm phán này. Nhưng anh vẫn đi. Vì đó là lựa chọn duy nhất còn sót lại.
Con tàu cập bến. Họ bước xuống giữa hàng dài binh lính vũ trang. Súng trường, đại bác, pháo hạm — tất cả đều hướng về họ, những người mang danh kẻ sống sót sau Rung Chấn.
Armin hít sâu.
"Nếu chúng ta không làm được… thì ít nhất cũng phải để lịch sử ghi lại rằng chúng ta đã cố."
Phòng hội nghị rộng lớn, trần cao, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống những gương mặt không cảm xúc. Đại diện các quốc gia ngồi thành vòng cung, ánh mắt họ nhìn nhóm Armin không khác gì nhìn tàn dư của một cơn ác mộng chưa tan.
Armin bước lên.
Cậu nói về Eren. Về Rung Chấn. Về hàng triệu sinh mạng đã mất.
Cậu không biện hộ. Không chối bỏ. Không xin tha.
"Chúng tôi không đến đây để nói rằng Eren Yeager là đúng. Chúng tôi đến để nói rằng… mọi chuyện đã kết thúc."
Không ai đáp.
Armin tiếp tục, giọng run nhẹ:
"Sức mạnh Titan đã biến mất. Không còn mối đe dọa nào nữa. Paradis không muốn chiến tranh. Chúng tôi chỉ xin—"
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Một người đàn ông đứng dậy, tóc điểm bạc, quân phục chỉnh tề.
"Không muốn chiến tranh? Vậy những thành phố bị san phẳng thì sao?"
Một người khác tiếp lời:
"Ai dám chắc Eldia không sinh ra một Eren thứ hai?
Không khí trở nên đặc quánh.
Jean nắm chặt tay. Reiner cúi đầu. Pieck nhắm mắt.
Armin cảm thấy cổ họng mình khô rát.
"Nếu các ngài cần một biểu tượng cho sự kết thúc…Chúng tôi sẵn sàng giao nộp cái đầu của Eren Yeager."
Cả căn phòng xôn xao.
Người đàn ông tóc bạc mỉm cười — nụ cười không hề có niềm vui.
"Không. Chúng tôi sẽ thiêu hủy nó trước công chúng."
Mikasa mở to mắt, tim cô như ngừng đập.
"Đó không phải là trừng phạt. Đó là lời tuyên bố."
Ông ta nói tiếp:
"Rằng ác quỷ đã chết. Và thế giới sẽ không bao giờ quên."
Cuộc đàm phán kết thúc trước khi nó thực sự bắt đầu.
Buổi chiều cùng ngày. Quảng trường trung tâm đông nghẹt người. Dàn giáo bằng kim loại dựng sẵn. Trên cao, một bệ đá trống — nơi cái đầu của Eren Yeager sẽ được đặt lên, rồi thiêu rụi.
Mikasa đứng trong bóng tối của một con hẻm.
Cô không khóc. Nước mắt đã cạn từ ngày Rung Chấn kết thúc. Levi đứng cạnh cô.
"Đây là kết quả tốt nhất rồi. Nếu phản kháng, họ sẽ nổ súng."
Mikasa không trả lời. Trong đầu cô, giọng nói quen thuộc lại vang lên — không phải Eren, mà là một giọng nữ thì thầm, xa xôi.
Ba điều ước. Mikasa nhìn lên bầu trời xám xịt.
Bên cạnh cô là Jean, Connie, Reiner, Pieck, Annie. Jean cất tiếng!
"Nếu đây là cái giá của hòa bình…thì tại sao tim mình vẫn đau đến thế?"
Ở một nơi khác, Armin quỳ một gối xuống, hai tay run rẩy.
Cậu đã thất bại, không phải vì cậu yếu. Mà vì thế giới này… không cần hy vọng. Ngọn đuốc được châm lửa. Đám đông gào thét. Và đúng lúc ấy, Mikasa quay người bỏ đi. Trong ánh mắt cô, thứ từng là chấp nhận… đã biến mất. Chỉ còn lại một quyết tâm lạnh lẽo.
Nếu thế giới muốn đốt cháy Eren Yeager một lần nữa…
…thì lần này, ta sẽ là kẻ ngăn cản. Ở xa xa, một cơn gió lạ thổi qua quảng trường. Ngọn lửa chao đảo trong tích tắc. Không ai để ý. Nhưng Ymir thì có.
