LightReader

Attack On Titan: Tro Tàn Tự Do

Tiên_Lâm
7
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 7 chs / week.
--
NOT RATINGS
189
Views
Synopsis
Hậu truyện của AoT
VIEW MORE

Chapter 1 - Điều Ước

Rung Chấn đã kết thúc. Không phải bằng tiếng reo hò, Không phải bằng khúc khải hoàn của kẻ chiến thắng, mà bằng một sự im lặng nặng nề, khi những Titan khổng lồ sụp đổ và tan biến như những bức tượng cát trước thủy triều.

Eren Yeager đã chết.

Giờ đây, cái đầu của cậu nằm gọn trong đôi bàn tay của Mikasa Ackerman.

Gương mặt ấy không còn vẻ điên cuồng của kẻ mang trên vai số phận nhân loại, cũng không còn ánh mắt thù hận của kẻ sẵn sàng hủy diệt cả thế giới. Nó bình thản đến mức tàn nhẫn, như thể Eren chỉ vừa chìm vào một giấc ngủ sâu.

Mikasa đứng bất động giữa chiến trường đã nguội lạnh. Máu khô bám trên áo choàng. Gió thổi qua, mang theo mùi tro, đất cháy và biển.

Xung quanh cô, thế giới đang cố gắng tiếp tục.

Reiner quỳ sụp xuống khi nhìn thấy mẹ mình – bà Karina – vẫn còn sống. Đôi tay run rẩy của bà chạm vào khuôn mặt đứa con trai mà bà từng đẩy vào địa ngục, như thể sợ rằng nếu chớp mắt, tất cả sẽ biến mất.

Gabi bật khóc khi Falco ôm chặt lấy cô. Tiếng khóc của một đứa trẻ cuối cùng cũng được phép sợ hãi.

Annie đứng chết lặng khi ông Leonhart gọi tên cô. Không trách móc. Không oán giận. Chỉ là một người cha gọi con gái mình.

Pieck ngồi xuống bên cạnh cha, nắm lấy tay ông trong im lặng.

Tất cả đều tìm lại được người thân. Ngoại trừ ba người bạn thuở nhỏ - Eren, Mikasa, Armin.

Armin đứng từ xa. Cậu không tiến lại gần. Không phải vì sợ, mà vì không biết mình còn tư cách gì để bước tới. Cậu nhìn cái đầu của Eren trong tay Mikasa, cổ họng nghẹn lại.

Chúng ta đã cùng nhau đến đây…

Vậy mà chỉ còn hai người đứng.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong không khí.

Mikasa nhận ra trước tiên.

Một bóng dáng mờ nhạt đứng cách cô không xa – một cô gái tóc vàng, khoác bộ y phục trắng nhợt, đôi chân trần không chạm đất. Ánh mắt trống rỗng, như thể đã nhìn thấy quá nhiều thứ để còn cảm xúc.

Thủy Tổ Ymir.

Không ai khác nhìn thấy cô. Mikasa biết điều đó.

Cô cất bước, trong tay vẫn ôm chặt cái đầu của Eren. Mỗi bước chân như nặng thêm một đời người.

"Cô là người…"

Giọng Mikasa khàn đi.

"Đã luôn nhìn trộm vào đầu tôi… đúng chứ?"

Ymir không đáp.

Mikasa tiếp tục, không quay đầu.

"Tình yêu của cô… quả thực là một cơn ác mộng dài vô tận. Những sinh mạng đã bị tước đoạt… thì không thể trở về."

Cô dừng lại. Nhìn xuống Eren.

"Dẫu vậy…Cũng chính những sinh mệnh mà cô tạo ra… đã cho tôi cơ hội được tồn tại."

Một khoảng lặng kéo dài, như thể cả thế giới đang nín thở.

"An giấc nhé… Ymir."

Không có ánh sáng chói lòa. Không có sự giải thoát huy hoàng.

Thủy Tổ Ymir lặng lẽ tan biến, như một ký ức chưa từng được phép tồn tại trong lịch sử. Mikasa quay lại phía những người còn sống. Armin tiến tới, cuối cùng cũng không thể đứng yên thêm nữa. Ánh mắt cậu dừng lại ở cái đầu của Eren, rồi nhìn Mikasa.

"Cậu… đã nói chuyện với Ymir?" – Armin hỏi khẽ.

Mikasa gật đầu.

Họ tụ lại với nhau. Jean, Reiner, Annie, Pieck, Levi. Không còn là chiến binh. Chỉ là những con người kiệt quệ sau khi đã đi đến tận cùng của tội lỗi.

Mikasa kể lại tất cả.

Về Ymir.

Về tình yêu bị xiềng xích.

Về giọng nói vang lên trong đầu cô sau khi mọi thứ kết thúc.

Ba điều ước.

Khi Mikasa nói đến đó, Levi nhíu mày. Armin nín thở.

"Cô ta nói… vẫn còn năng lực sót lại?" – Armin hỏi.

"Chỉ trong chốc lát." – Mikasa đáp. "Và chỉ để thực hiện điều ước của chính cô ấy."

Không ai nói gì.

Ba điều ước.

Một con số vừa đủ để cứu rỗi… hoặc hủy diệt lần nữa. Nhưng họ không có thời gian để suy nghĩ thêm. Những bước chân dồn dập vang lên. Quân đội tiến tới. Không còn Titan. Không còn sợ hãi. Chỉ còn trật tự.

Một sĩ quan cấp cao bước ra, ánh mắt lạnh lùng dừng lại ở thứ Mikasa đang ôm.

"Eren Yeager đã chết. Nhưng cái chết đó… chưa đủ để trấn an thế giới."

Mikasa siết chặt tay.

"Cái đầu đó sẽ được thu giữ. Để tránh mọi khả năng bất trắc.

Armin lập tức phản đối. "Không thể—!"

"Đây không phải yêu cầu. Đây là mệnh lệnh."

Levi nhìn Mikasa. Ánh mắt ông không ra lệnh. Chỉ là một câu hỏi không lời.

Mày sẽ làm gì?

Mikasa cúi đầu. Không phải vì sợ. Mà vì hiểu. Thế giới này… chưa bao giờ có chỗ cho Eren Yeager, kể cả sau khi đã chết.

Cô buông tay.

Cái đầu của Eren được đưa đi.

Trong khoảnh khắc đó, Mikasa cảm thấy như mình vừa giết cậu lần thứ hai.

Khi màn đêm buông xuống, Mikasa ngồi một mình.

Cơn đau nhói bất ngờ xé toạc đầu cô.

Mọi thứ đã kết thúc rồi cơ mà…

Một giọng nói vang lên trong tâm trí cô, mệt mỏi nhưng dịu dàng.

"Tội nghiệp cô, cô bé. Ta cũng từng dằn vặt vì tình yêu của mình."

Mikasa nhắm mắt.

Ba điều ước…

Cô không biết điều ước thứ hai và thứ ba là gì. Nhưng điều ước đầu tiên… Cô đã chắc chắn từ lâu…