LightReader

Chapter 19 - Chương 19: Dấu Ấn Bị Ghi Nhận

Đêm vẫn chưa qua.

Gió trên bờ sông Thanh Khê lạnh hơn trước.

Cô gái vừa được giữ lại tồn tại đang ngồi lặng bên bậc đá, ánh mắt còn mơ hồ như người vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài.

Tạ Vô Sinh đứng cách nàng vài bước.

Không tới gần.

Không rời xa.

Lâm Vô Trần nhìn bàn tay mình.

Vết nứt trên cánh tay chưa biến mất.

Nó giống như một dòng chữ bị tẩy dở.

Không đau.

Nhưng mỗi nhịp tim đập, hắn đều cảm thấy một phần tồn tại của mình đang bị mài mòn.

Đạo Tàng rung khẽ.

“Ngoại Tồn bị trừ khuyết.”

Tạ Vô Sinh nhìn thấy vết nứt.

Ánh mắt cậu tối lại.

“Ngươi đã dùng chính quyền hạn của mình để thay đổi nàng.”

“Luật Thừa Nhận sẽ không bỏ qua.”

Lâm Vô Trần khép quyển sách.

“Ta không thay đổi luật.”

“Ta chỉ cho nàng một khả năng.”

Tạ Vô Sinh lắc đầu.

“Đối với Quan Sát Giả… khả năng cũng là sai lệch.”

Không gian phía trên bờ sông bỗng rung lên rất nhẹ.

Không có tiếng động.

Chỉ là một cảm giác lạnh lẽo lướt qua da thịt.

Cô gái ôm đầu.

“Ta… nghe thấy tiếng gì đó…”

Nàng ngẩng lên.

Trên bầu trời đêm, giữa tầng mây mỏng, một vết rạn xuất hiện.

Giống như bầu trời là một trang giấy, vừa bị móng tay cào nhẹ.

Lâm Vô Trần ngẩng đầu.

Hắn không thấy rõ hình dạng.

Nhưng hắn cảm nhận được.

Quan Sát Giả.

Không giáng lâm.

Chỉ quan sát.

Chỉ ghi nhận.

Một giọng nói vô hình vang lên trong Thời Mạch.

Không phải âm thanh.

Mà là ý chí.

“Sự kiện sai lệch cấp hai đã được xác nhận.”

Mặt sông phía dưới đột nhiên dừng chảy.

Không phải do Tạ Vô Sinh.

Mà là toàn bộ dòng nước trong bán kính mấy trượng đều đứng yên.

Cô gái run lên.

“Ta lại sắp biến mất sao?”

Lâm Vô Trần bước tới.

Hắn không chạm vào nàng.

Chỉ đứng bên cạnh.

“Không.”

Giọng hắn bình tĩnh.

“Lần này, ta sẽ không viết.”

Tạ Vô Sinh khựng lại.

“Ngươi định làm gì?”

Lâm Vô Trần nhìn bầu trời.

“Ta muốn xem… nếu ta không can thiệp, họ sẽ làm gì.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi—

Không gian phía trước bờ sông bỗng méo mó.

Từ trong vết rạn trên bầu trời, một tia sáng bạc hạ xuống.

Không chói mắt.

Nhưng lạnh đến tận linh hồn.

Ánh sáng ấy không chạm đất.

Nó dừng giữa không trung.

Và từ trong ánh sáng, một ký hiệu xuất hiện.

Một hình tròn đứt đoạn.

Bên trong là những đường văn mảnh như chữ viết cổ.

Đạo Tàng rung mạnh.

“Ấn Quan Sát.”

Tạ Vô Sinh lùi lại một bước.

“Chúng đang đánh dấu nàng.”

Cô gái hoảng loạn.

“Ta đã làm gì sai?”

Không ai trả lời.

Ấn ký hiệu kia chậm rãi hạ xuống.

Không chạm vào cơ thể nàng.

Chỉ lơ lửng phía trên đỉnh đầu.

Nhưng nơi nó đi qua, không gian bắt đầu trở nên mờ nhạt.

Những chiếc đèn lồng gần đó tắt dần.

Âm thanh thị trấn xa xa bị bóp nghẹt.

Giống như toàn bộ khu vực này đang bị tách khỏi Thời Mạch.

Lâm Vô Trần bước lên một bước.

Vết nứt trên cánh tay hắn lan rộng thêm một chút.

Tạ Vô Sinh nhìn hắn.

“Đừng.”

“Đây không còn là Dị Bản bất ổn.”

“Đây là xử lý chính thức.”

Ấn Quan Sát phát sáng mạnh hơn.

Một đường sáng mảnh rơi xuống, chạm vào vai cô gái.

Ngay khoảnh khắc đó —

Cơ thể nàng bắt đầu trở nên trong suốt.

Không vỡ.

Không nổ tung.

Chỉ đơn giản là… bị tẩy đi.

Cô gái nhìn xuống bàn tay mình.

Ánh mắt trống rỗng.

“Ta lại… không được phép tồn tại sao?”

Giọng nàng rất nhỏ.

Rất bình thản.

Không còn hoảng loạn.

Giống như nàng đã quen với điều này.

Lâm Vô Trần siết chặt tay.

Trong lòng hắn có thứ gì đó rung lên.

Không phải tức giận.

Mà là một cảm giác lạnh lẽo khác.

Nếu hắn không can thiệp.

Nếu hắn chỉ đứng nhìn.

Vậy hắn khác gì những kẻ đang quan sát?

Đạo Tàng bỗng mở ra.

Không cần hắn triệu gọi.

Trang sách tự lật.

Nhưng lần này—

Không có ngòi bút.

Không có quyền hạn viết.

Chỉ có một dòng chữ hiện ra:

“Ngoại Tồn có thể phản đối.”

Lâm Vô Trần nhìn dòng chữ đó.

Phản đối.

Không viết lại.

Không thay đổi.

Chỉ đơn thuần là… không chấp nhận.

Hắn ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào Ấn Quan Sát.

“Ta phản đối.”

Không lớn.

Không vang dội.

Chỉ là một câu nói bình thường.

Nhưng trong khoảnh khắc đó—

Không gian quanh bờ sông rung lên dữ dội.

Ấn Quan Sát khựng lại.

Ánh sáng bạc dao động.

Vết rạn trên bầu trời lan rộng thêm.

Ở tầng sâu của Mệnh Văn, một dòng chữ bị gạch ngang.

Quan Sát Giả không hiện hình.

Nhưng ý chí kia rõ ràng dao động.

“Phản đối không hợp lệ.”

Giọng nói vô hình lạnh lẽo.

Cơ thể cô gái mờ đi thêm một phần.

Lâm Vô Trần bước thêm một bước.

Vết nứt trên cánh tay hắn lan đến khuỷu tay.

Hắn không rút lui.

“Ta không yêu cầu hợp lệ.”

“Ta chỉ từ chối.”

Không gian nứt toạc.

Ấn Quan Sát rung lên mạnh.

Một tia sáng bạc bắn thẳng về phía hắn.

Lần này, nó không đánh dấu cô gái.

Nó đánh dấu hắn.

Trên ngực Lâm Vô Trần, một ký hiệu tương tự hiện ra.

Đạo Tàng chấn động.

“Ngoại Tồn đã bị ghi nhận.”

Tạ Vô Sinh tái mặt.

“Chúng đã chọn ngươi.”

Ấn Quan Sát biến mất.

Bầu trời khép lại.

Mặt sông tiếp tục chảy.

Cô gái ngã xuống.

Không biến mất.

Nhưng hơi thở rất yếu.

Lâm Vô Trần đứng yên.

Ký hiệu bạc trên ngực hắn vẫn còn.

Nó không đau.

Nhưng hắn biết.

Từ khoảnh khắc này—

Quan Sát Giả sẽ không chỉ quan sát nữa.

Tạ Vô Sinh nhìn ký hiệu đó.

Giọng cậu rất khẽ.

“Ngươi vừa bước vào danh sách thanh trừng.”

Gió đêm thổi qua bờ sông.

Xa xa trong thị trấn, một vài chiếc đèn lại tắt.

Không ai nhận ra.

Nhưng trong tầng sâu của Thời Mạch, một quyết định đã được ghi xuống.

“Dị Thể Ngoại Tồn — Ưu tiên xử lý.”

Lâm Vô Trần khép mắt trong một khoảnh khắc ngắn.

Rồi mở ra.

Ánh nhìn hắn bình tĩnh hơn trước.

“Vậy thì…”

“…để họ tới.”

More Chapters