LightReader

Chapter 20 - Chương 20: Kẻ Được Gửi Xuống

Trăng đã lên cao.

Bờ sông Thanh Khê chìm trong ánh bạc lạnh.

Không gian yên tĩnh đến mức tiếng nước chảy nghe rõ từng nhịp.

Cô gái nằm dựa vào bậc đá, hơi thở yếu ớt nhưng ổn định hơn trước.

Tạ Vô Sinh ngồi cách nàng vài bước.

Ánh mắt cậu không rời ký hiệu bạc trên ngực Lâm Vô Trần.

Ký hiệu ấy không phát sáng.

Nhưng nó tồn tại như một vết mực không thể tẩy.

“Ngươi biết điều này có nghĩa gì không?”

Tạ Vô Sinh hỏi.

Lâm Vô Trần nhìn mặt sông.

“Ta đoán được.”

“Ta đã trở thành sai lệch chính thức.”

Tạ Vô Sinh lắc đầu.

“Không.”

“Ngươi đã trở thành mục tiêu.”

Gió đêm bỗng đổi hướng.

Một luồng khí lạnh thổi dọc bờ sông.

Đạo Tàng rung lên.

Không cảnh báo.

Không chữ viết.

Chỉ có cảm giác… như trang sách vừa bị lật sang chương mới.

Tạ Vô Sinh đứng bật dậy.

“Chúng tới rồi.”

Không gian phía trên dòng sông bỗng vặn xoắn.

Những gợn sóng vô hình lan rộng trên bầu trời.

Không có vết rạn.

Không có ánh sáng bạc.

Chỉ là một khoảng trống đang từ từ mở ra.

Giống như có ai đó đang xoá một phần thực tại để bước vào.

Từ khoảng trống ấy, một thân ảnh xuất hiện.

Không phải con người.

Nhưng mang hình dạng gần giống.

Áo dài màu tro, không có hoa văn.

Khuôn mặt không rõ nét, như bị che bởi lớp sương mỏng.

Chỉ có đôi mắt.

Hai điểm sáng lạnh lẽo như sao chết.

Cơ thể hắn không chạm đất.

Chỉ đứng giữa không trung, như đang treo trên một dòng chữ vô hình.

Đạo Tàng rung dữ dội.

“Quan Sát Giả — Phái Viên Hạ Giới.”

Không khí quanh bờ sông lập tức đông cứng.

Cô gái run lên.

“Ta… không thở được…”

Tạ Vô Sinh lập tức giơ tay.

Một vòng xoáy vô hình lan ra.

Dòng nước phía sau họ khựng lại, tạo thành một bức tường lơ lửng.

Nhưng thân ảnh kia không nhìn cậu.

Hắn nhìn thẳng vào Lâm Vô Trần.

“Dị Thể Ngoại Tồn.”

Giọng nói vang lên.

Không có âm sắc.

Chỉ là thông báo.

“Ngươi đã vi phạm Luật Thừa Nhận.”

Lâm Vô Trần nhìn hắn.

“Ta biết.”

Phái viên Quan Sát Giả nghiêng đầu.

“Ngươi không phủ nhận.”

“Vậy quá trình xử lý có thể rút gọn.”

Không gian quanh hắn xuất hiện những đường văn sáng mảnh.

Giống như từng câu chữ đang được viết lại trong không khí.

Tạ Vô Sinh bước lên phía trước.

“Ngươi không có quyền xử lý Dị Bản ổn định.”

Phái viên quay sang nhìn cậu.

Chỉ một ánh nhìn.

Không gian quanh Tạ Vô Sinh lập tức nặng xuống.

Những giọt nước lơ lửng sau lưng cậu rơi ầm xuống dòng sông.

“Dị Bản không có quyền phát biểu.”

Giọng nói lạnh như băng.

Tạ Vô Sinh siết chặt tay.

Không gian quanh cậu rung lên.

Một đoạn bờ sông phía sau lập tức bị đóng băng trong khoảnh khắc.

Thời gian tại khu vực đó dừng lại.

Nhưng phái viên không hề dao động.

Hắn giơ tay.

Một dòng chữ sáng xuất hiện trước mặt.

“Tước bỏ quyền đình chỉ kết cục.”

Không gian quanh Tạ Vô Sinh vỡ vụn.

Cậu lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt.

Lâm Vô Trần bước lên.

“Ngươi tới vì ta.”

“Đừng động tới họ.”

Phái viên nhìn hắn.

“Ngươi đánh giá sai bản chất nhiệm vụ.”

“Chúng ta không xử lý cá thể.”

“Chúng ta xử lý sai lệch.”

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua cô gái.

Cơ thể nàng lập tức trở nên mờ nhạt.

Lâm Vô Trần siết chặt tay.

“Dừng lại.”

Phái viên nhìn ký hiệu trên ngực hắn.

“Ngươi có quyền phản đối một lần nữa.”

“Nhưng hệ quả sẽ chuyển sang bản thể ngươi.”

Gió đêm ngừng thổi.

Dòng sông ngừng chảy.

Toàn bộ bờ sông Thanh Khê chìm vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.

Lâm Vô Trần mở Đạo Tàng.

Trang sách trắng lật sang trang mới.

Nhưng lần này—

Không có chữ xuất hiện.

Chỉ có khoảng trống.

Hắn nhìn khoảng trống ấy.

Trong khoảnh khắc, hắn hiểu.

Ngoại Tồn không phải quyền viết.

Mà là quyền tồn tại khi không có gì ghi lại.

Hắn khép sách.

“Ta không phản đối.”

Tạ Vô Sinh quay phắt lại.

“Ngươi điên rồi sao?!”

Phái viên Quan Sát Giả khẽ gật đầu.

“Xác nhận từ bỏ quyền phản đối.”

Không gian rung lên.

Một đường văn sáng bắn về phía cô gái.

Ngay khi nó chạm vào nàng —

Lâm Vô Trần bước ngang qua.

Đường sáng xuyên qua ngực hắn.

Ký hiệu bạc trên cơ thể hắn bùng lên.

Đạo Tàng chấn động dữ dội.

Trang sách tự mở.

Lần này, chữ xuất hiện.

“Ngoại Tồn nhận thay sai lệch.”

Phái viên Quan Sát Giả khựng lại.

Đôi mắt sao chết lần đầu dao động.

“Không hợp logic xử lý.”

Cơ thể Lâm Vô Trần mờ đi từng phần.

Nhưng cô gái phía sau dần ổn định.

Tạ Vô Sinh sững người.

“Ngươi đang chuyển toàn bộ dấu ấn sang mình.”

Lâm Vô Trần không trả lời.

Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh.

“Ngươi nói các ngươi xử lý sai lệch.”

“Vậy hãy xử lý ta.”

Không gian vỡ ra những đường rạn mảnh.

Phái viên Quan Sát Giả nhìn hắn rất lâu.

Rồi giơ tay.

Một dòng chữ mới xuất hiện.

“Đánh giá lại cấp độ dị thể.”

Không gian rung chuyển.

Bầu trời phía trên bờ sông mở ra một khe hở sâu hơn.

Tạ Vô Sinh nhìn lên.

Giọng cậu run khẽ.

“Ngươi vừa khiến cấp xử lý tăng lên…”

Phái viên hạ tay xuống.

Cơ thể hắn bắt đầu tan thành ánh sáng tro.

“Quy trình xử lý tạm hoãn.”

“Dị Thể Ngoại Tồn sẽ được thẩm định lại.”

Trước khi biến mất hoàn toàn, ánh mắt sao chết kia dừng trên Lâm Vô Trần.

“Ngươi đã chọn trở thành lỗi hệ thống.”

Không gian khép lại.

Gió đêm trở lại.

Dòng sông tiếp tục chảy.

Cô gái gục xuống, nhưng cơ thể đã ổn định hoàn toàn.

Tạ Vô Sinh nhìn Lâm Vô Trần.

Khuôn mặt cậu tái nhợt.

“Ngươi vừa làm điều mà chưa Dị Bản nào từng làm.”

Lâm Vô Trần nhìn bầu trời đêm.

Ký hiệu bạc trên ngực hắn lan rộng hơn.

Giống như một câu chữ đang bị viết dở.

“Ta chỉ… không muốn họ biến mất.”

Xa xa, trong tầng sâu của Mệnh Văn, một bản ghi mới xuất hiện.

“Đối tượng: Dị Thể Ngoại Tồn”

“Trạng thái: Lỗi tự duy trì.”

Gió đêm lướt qua thị trấn Thanh Khê.

Không ai biết rằng—

Một quy trình thanh trừng cổ xưa vừa bị trì hoãn lần đầu tiên.

More Chapters