LightReader

Chapter 6 - Chương 6

Trên chuyến xe buýt đêm trở về nhà, Alexphải vật lộn để kìm nén cơn khó chịu tột độ do sốt của Rut bùng phát. Dù là khoảng thời gian vắng vẻ của một ngày thường, nhưng cậu vẫn cảm nhận rõ những ánh nhìn kỳ lạ từ vài Alpha hay Omega lác đác trên xe. Đó là dấu hiệu chắc chắn cho thấy mùi pheromone của cậu đang tỏa ra không kiểm soát.

Cậu co người lại như một kẻ phạm tội, chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi đây. Về đến cửa nhà, bàn tay run rẩy khiến cậù đánh rơi chìa khóa đến bốn lần trước khi mở được cửa. Căn nhà trống vắng, bố cậu vắng mặt, có lẽ lại đang say sưa đâu đó. Mưa đã tạnh từ lâu, giờ tập sắp đến gần, nhưng Alex chỉ đóng sập cửa phòng và đắm mình vào chiếc giường. Cậu chợt nhớ ra mình cần mua thuốc ức chế, nhưng nỗi sợ phải bước ra ngoài với thứ mùi cơ thể này đã ghìm chân cậu lại. Điện thoại bị tắt nguồn vì sợ những tin nhắn từ Nathan, và Alex một mình chống chọi với cơn bão trong người.

Cơn Rut đầu tiên kéo dài và khủng khiếp một cách tàn nhẫn. Cậu vật vờ giữa những cơn thiếp đi rồi tỉnh dậy bất thình lình như ngất lịm. Ham muốn dâng trào khiến đầu óc cậu muốn nổ tung. Mỗi lần định đưa tay xuống giải tỏa, giọng nói lạnh lùng của Nathan lại văng vẳng bên tai, khiến cậu tê liệt. Thật khó hiểu nổi là cậu đã chịu đựng được đến thế.

Việc kìm nén quá mức cuối cùng cũng khiến cậu gục ngã. Cơn động dục dịu xuống thì thân thể cũng kiệt quệ theo. Cậu bỏ lỡ cả buổi học lẫn giờ tập. Có lẽ bố cậu đã gọi điện, và sau hơn hai ngày biệt tích, ông xông thẳng vào phòng với tiếng gầm thét:

"Yeon Joo Hyuk!"

Thứ tiếng Hàn gầm gừ mà cậu chỉ nghe thấy từ bố mình vang lên đầy giận dữ. Tấm chăn bị giật phắt ra, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt của Alex. Cậu cố nâng đôi mi mắt nặng trĩu lên, thấy khuôn mặt đen sạm của người đàn ông trước mắt – mái tóc đen và đôi mắt sắc lẹm mà mẹ cậu từng ghét cay ghét đắng. Người đàn ông vừa há miệng định chửi rủa thì bỗng dừng lại, như thể cảm nhận được thứ pheromone đặc quánh đang tràn ngập trong không gian chật hẹp.

"Rut hả?"

"… Vâng."

Giọng cậu khàn đặc, đáng thương. Đầu óc quay cuồng. Nếu đây là Rut, thì cậu không bao giờ muốn trải qua lại lần thứ hai.

"Đồ ngốc! Sao không tìm một Omega mà giải quyết? Tao đã dặn mày phải trải qua Rut này với bạn tình rồi còn gì? Mày ngu đến mức bỏ cả tập luyện chỉ để ở đây vật vờ thế này hả?"

Sau một hồi thở dốc và những lời trách mắng nặng nề, người đàn ông bước ra khỏi phòng. Tiếng lục đạc đồ đạc thô bạo vang lên. Vài phút sau, bước chân vội vã trở lại. Ông bước vào, ném một vật nhỏ về phía Alex trên giường. Một tiếng "cạch" nhẹ. Cậu nhìn xuống: một viên thuốc.

"Ngày mai đi tập lại đi. Joo Hyuk, con trai của bố. Bố đã bảo rồi. Con phải làm thật tốt. Conphải thành công, để cho con điên đó thấy mà hối hận."

Alex cúi mặt xuống tấm chăn, trước từ ngữ xúc phạm dành cho mẹ mình. Từ từ giơ tay lên, cậu nắm lấy viên thuốc trong lòng bàn tay. Đối với bố cậu giờ đây, mẹ cậu chỉ là kẻ thù, là con đàn bà phản bội đáng nguyền rủa, đã bỏ rơi cả hai bố con họ.

Đối với bố, mẹ cậu - người đã bắt đầu một mối quan hệ mới khi còn trong thời gian ly thân - chẳng khác gì một con đĩ lăng loàn phản bội. Còn bản thân người đàn ông ấy, kẻ đã dùng mọi thủ đoạn để kéo dài vụ ly hôn nhằm ngăn cản cuộc chia ly, lại tự cho mình là nạn nhân đáng thương. Alex lớn lên với những lời lẽ xúc phạm mẹ mình lặp đi lặp lại mỗi ngày, như một hình thức tẩy não dai dẳng.

"Nếu con biết bố đã phải chịu đựng thế nào vì chuyện đó... bố van con đấy. Con sẽ làm được, phải không?"

Giọng nói cuối câu chùng xuống, trở nên dịu dàng khác thường. Đã lâu lắm rồi Alex mới thấy bố mình tỉnh táo đến vậy. Ông đang loay hoay tìm cách vực dậy sự nghiệp kinh doanh đang trên đà sụp đổ, cố gắng chuyển hướng sang một lĩnh vực mới. Cậu chợt nhớ ra, trong quá khứ xa xôi, đã từng có những khoảnh khắc ông chỉ nói những lời tử tế như thế. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy chỉ còn là tàn tích mờ nhạt, như một lớp vỏ mỏng manh che đậy sự khô cằn bên trong.

Alex ngẩng mặt lên. Cậu nhìn thấy đôi mắt thâm quầng và đôi má phủ đầy râu lởm chởm. Sự mệt mỏi và u uất in hằn trên khuôn mặt người đàn ông khiến trái tim cậu thắt lại.

"Vâng. Con xin lỗi."

"Biết thế là được rồi."

Ông đáp lại bằng một giọng điệu lạnh nhạt. Rồi, như một phần thưởng cho sự ngoan ngoãn, một bàn tay chìa ra phía trên đầu cậu. Cái xoa đầu hời hợt, vô hồn, rồi cánh tay buông xuống. Nhìn bóng lưng người đàn ông vội vã rời khỏi phòng vì công việc, Alex từ từ xé lớp vỏ bọc của viên thuốc. Chút hơi ấm thoáng qua trên tóc cậu cũng dần tan biến, để lại sự trống rỗng.

Sau khi nghe tiếng cửa trước đóng sầm lại, Alex lê bước xuống bếp. Tủ lạnh vẫn trống trơn như mọi khi. Cậu hứng nước máy, nuốt viên thuốc. Nhãn thuốc ghi rõ đây là một loại chất ức chế. Cậu quyết định, nếu ngày mai tình trạng vẫn chưa ổn, cậu sẽ ghé qua phòng khám đa khoa trước khi đến tập.

Rất nhiều đồng đội và đối thủ cùng trang lứa vẫn tự nguyện đến tập luyện và thi đấu vào cuối tuần. Nghĩ cho cùng, họ đều là những đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Trong hoàn cảnh ấy, việc cậu cho phép mình nghỉ ngơi dù chỉ 1-2 ngày, sẽ là một sự xa xỉ không thể chấp nhận được.

Thuốc ức chế khá là có hiệu quả. Đến tối, thứ ham muốn thể xác khó chịu từng khiến cậu điên cuồng, đã biến mất gọn gàng. Cố gắng ngăn đôi mắt không liếc nhìn về phía chiếc điện thoại, Alex kéo ghế ngồi trước chiếc máy tính xách tay.

Cậu bật nguồn chiếc máy màu xám, với một góc vỏ đã hơi vỡ. Nó thường xuyên hiển thị màn hình xanh chết chóc, rõ ràng đã đến lúc phải thay, nhưng bằng cách nào đó cậu vẫn cố dùng. Trừ khi là thiên tài, chơi bóng chuyên nghiệp là một con đường tốn kém. Tất cả số tiền bố cậu kiếm được đều dồn vào học phí và các khóa huấn luyện bóng đá cho cậu. Việc đòi hỏi một chiếc máy tính mới gần như là xa xỉ phạm thượng. Hơn nữa, đây là món quà sinh nhật cuối cùng mẹ cậu tặng cậu trước khi mẹ đi.

Dựa lưng vào ghế, cậu xem đi xem lại những đoạn băng trận đấu. Cậu cố gắng tập trung bằng cách phân tích lối chơi của những tiền vệ lừng danh, thậm chí xem lại chính những trận đấu cũ của mình. Nhưng sự tập trung không thể kéo dài quá hai giờ. Cuối cùng, cậu đóng sập màn hình máy tính lại.

Ngồi trên giường, Alex nhìn chằm chằm vào chiếc túi đựng điện thoại như muốn nguyền rủa nó. Cậu cũng nhớ tới bộ quần áo bên trong đó. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, cậu đứng dậy. Cậu nhặt chiếc túi lên bằng đầu ngón tay, như thể đang cầm một thứ gì đó ô uế, rồi bước vào phòng giặt. Sau khi ném quần áo của bố và đồ tập của mình vào, cậu bật máy giặt. Ngồi xổm bên cạnh cỗ máy hình hộp chữ nhật đang lắc lư ầm ĩ, tâm trí cậu lại hướng về điều quan trọng nhất mà cậu đang cố trốn tránh.

"Rồi Nathan thì sao đây?"

Cậu đã xin lỗi, nhưng cậu không biết liệu Nathan có chấp nhận lời xin lỗi ấy không. Cậuấy đang giận sao? Có lẽ không chỉ là giận, mà còn là sự ghê tởm. Một người bạn, hơn nữa là một Alpha, lại gọi tên anh và thủ dâm. Nathan là một Beta đang hẹn hò với phụ nữ, chắc chắn anh sẽ cảm thấy vô cùng khó xử và kỳ quặc. Alex không thể nào đoán được anh đang nghĩ gì.

Hơn nữa, cậu đã không dám bật điện thoại trong hơn ba ngày. Cậu sợ nhận được tin nhắn từ anh, nhưng việc không nhận được gì còn đáng sợ hơn. Bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc mọi thứ thực sự đã chấm dứt.

Cậu co hai đầu gối lên, vùi mặt vào giữa. Hàng mi run rẩy lo âu. Các ngón tay cậu ấn mạnh vào da thịt. Căn cứ vào tính cách Nathan, có vẻ anh sẽ không kể chuyện này với ai. Nhưng nếu Nathan tỏ ra khinh thường cậu, hoặc thẳng thừng nói rằng không muốn làm bạn nữa... Vậy thì cậu phải làm sao đây?

Cậu không nên tham lam. Đúng như lời Nathan nói, cậu không nên tự tiện đến nhà anh, và cũng không nên ích kỷ thích anh theo cách đó. Nếu cậu không nghĩ về Nathan như thế, thì đã chẳng gọi tên anh và có những tưởng tượng đồi bại đến vậy.

Cậu thật sự, chẳng làm được gì đúng cả.

Mọi chuyện với cậu dường như vẫn luôn thế, từ xưa đến nay. Cậu không biết cách tiếp cận hay làm hài lòng mẹ mình, cũng chẳng có tài năng khéo léo để phô trương thế mạnh của bản thân, thu hút sự chú ý của huấn luyện viên. Mọi người dường như đều khó khăn với cậu. Họ đều khác biệt, và cách để không làm tổn thương cảm xúc của mỗi người lại là một bài toán khác nhau…

Cậu đã làm Nathan thất vọng. Anh là người bạn Beta đã chân thành kết giao với một thằng thiếu thốn và khép kín như cậu mà chẳng hề phàn nàn một lời. Thật đáng thương làm sao. Sau khi tiếng ồn ào của máy giặt lịm dần, Alex đứng dậy. Dù sao thì, cậu cũng phải cố gắng hết sức. Ngày mai cậu sẽ trở lại tập luyện, và nếu tình trạng ổn định hơn một chút, cậu sẽ tìm gặp Nathan. Nếu cậu thề rằng chuyện đó sẽ không bao giờ tái diễn và thành khẩn xin lỗi, có lẽ… anh sẽ tha thứ cho cậu.

Sau khi vạch ra một kế hoạch mơ hồ đầy bất định, Alex cắm sạc điện thoại. Nhờ thuốc, cơn sốt trong người đã dịu đi đáng kể, và cậu chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, như thể đang trốn chạy khỏi thực tại.

Ánh nắng trở lại chói chang sau một thời gian dài âm u. Có lẽ đây là khoảng lặng ngay trước khi bước vào mùa hè, bầu trời xanh đến nhức mắt. Dưới cái nắng ấy, chưa đầy một giờ, mồ hôi đã ướt đẫm áo cậu. Sau phần khởi động, họ bắt đầu với các bài tập chuyền bóng, rồi chuyển sang rê bóng và sút bóng.

Trong khi huấn luyện viên họp với đội hai để phổ biến về trại huấn luyện sắp tới trong kỳ nghỉ hè, một trận tập nhẹ được bắt đầu. Giải đấu chính thức khởi tranh vào tháng Tám, không khí gần đây trở nên căng thẳng hơn hẳn khi ai nấy đều cố gắng giành suất ở đội một, thậm chí mơ ước được có tên trong danh sách dự bị.

More Chapters