LightReader

Chapter 7 - Chương 7: Người Không Còn Tồn Tại Trong Ký Ức

Ánh sáng từ cánh cửa tầng ký ức thứ hai rơi xuống thành phố như một cơn mưa lạnh.

Tro trong không khí chậm rãi lắng xuống.

Những pho tượng vỡ vụn nằm im trên quảng trường, giống như những trang lịch sử bị xé rời rồi bỏ lại.

Lâm Vô Trần quỳ một gối trên nền đá.

Hơi thở hắn nặng nề.

Trong đầu hắn… trống rỗng một khoảng.

Hắn biết mình vừa mất thứ gì đó.

Nhưng không nhớ rõ đó là gì.

“Ngươi còn đứng được không?”

Giọng nói vang lên bên cạnh.

Hắn ngẩng đầu.

Một nữ tử áo trắng đang chống kiếm, đứng trước hắn.

Tro phủ lên tóc nàng, khiến ánh trăng phản chiếu trên đó giống như sương.

Hắn nhìn nàng vài giây.

“…Ngươi là ai?”

Không khí bỗng lặng đi.

Tô Thanh Nguyệt khựng lại.

Ánh mắt nàng không dao động.

Chỉ có đầu ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến mức trắng bệch.

“Ta là người vừa cứu mạng ngươi.”

Nàng nói.

Giọng bình tĩnh.

Nhưng gió thổi qua vai nàng… mang theo mùi máu.

Lâm Vô Trần cau mày.

Hắn cảm thấy câu trả lời đó… không đủ.

Nhưng hắn cũng không tìm được ký ức nào để phản bác.

Đạo Tàng trong thức hải hắn rung nhẹ.

Một dòng chữ mờ xuất hiện:

“Người đọc đã đánh mất một mối liên kết nhân quả.”

Hắn đứng dậy chậm rãi.

“Xin lỗi.”

Hắn nói.

Tô Thanh Nguyệt quay đầu đi.

“Không cần.”

Im lặng kéo dài giữa hai người.

Bầu trời phía trên thành phố vẫn rạn nứt, để lộ cánh cửa ánh sáng đang chậm rãi mở rộng.

Sinh linh giữ cổng ký ức đứng ở rìa quảng trường.

Nó nhìn Lâm Vô Trần rất lâu.

“Ngươi bắt đầu biến mất rồi.”

“Biến mất?”

“Khỏi chính câu chuyện của mình.”

Một cơn gió tro thổi qua quảng trường.

Lâm Vô Trần nhìn bàn tay mình.

Những sợi tơ vận mệnh quấn quanh cổ tay hắn… đang mờ dần.

“Ta còn bao nhiêu ký ức?”

Hắn hỏi.

Sinh linh tro không trả lời.

“Ngươi sẽ không nhận ra khoảnh khắc cuối cùng.”

Nó nói.

“Đó là cách ký ức rời bỏ sinh linh.”

Cánh cửa ánh sáng trên bầu trời mở rộng thêm.

Từ bên trong, những tia sáng rơi xuống thành phố.

Nơi ánh sáng chạm đất…

Tro bắt đầu mọc lên thành những hình người.

Không phải pho tượng.

Là những sinh linh bằng ánh sáng tro, mang hình dạng con người.

Một đứa bé xuất hiện đầu tiên.

Nó đứng giữa quảng trường, nhìn xung quanh bằng đôi mắt sáng mờ.

“…Nhà đâu rồi?”

Giọng nó rất nhỏ.

Tô Thanh Nguyệt siết chặt kiếm.

“Chúng là gì?”

Sinh linh giữ cổng ký ức trả lời:

“Những ký ức đang cố tự tái sinh.”

Đứa bé quay đầu nhìn Lâm Vô Trần.

Nó bước về phía hắn.

Mỗi bước chân nó đi qua, tro phía dưới nở ra như hoa.

“Ca ca…”

Nó gọi.

Lâm Vô Trần sững lại.

Một cảm giác quen thuộc lướt qua tim hắn.

Nhưng hắn không nhớ được vì sao.

“Ngươi biết ta?”

Hắn hỏi.

Đứa bé nghiêng đầu.

“Ngươi từng hứa… sẽ đưa ta ra khỏi bầu trời đang đóng lại.”

Cơn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

“Ta… từng đến đây sao?”

Đứa bé mỉm cười.

“Không.”

“Nếu chưa từng đến…”

Hắn nói chậm rãi.

“Vì sao ta lại hứa?”

Đứa bé không trả lời.

Nó đưa tay chạm vào tay hắn.

Khoảnh khắc đó—

ẦM!!!

Một dòng ký ức tràn vào tâm trí hắn.

Hắn thấy chính mình.

Không phải hiện tại.

Một phiên bản khác của hắn.

Đứng trong thành phố này… ba trăm năm trước.

Hắn đang nắm tay đứa bé, chạy qua quảng trường.

Bầu trời phía trên đang khép lại.

“Đừng sợ.”

Phiên bản kia nói.

“Ta sẽ tìm cách đưa ngươi ra ngoài.”

Hình ảnh vỡ tan.

Lâm Vô Trần lùi lại, tim đập loạn.

“Đây… là timeline khác…”

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Trang kinh hiện chữ:

“Người đọc đang tiếp xúc với bản thể ký ức phân nhánh.”

Tô Thanh Nguyệt nhìn hắn.

“Ngươi đang thấy gì?”

Hắn nhìn nàng.

Một cảm giác đau nhói trong lồng ngực.

Hắn biết nàng rất quan trọng.

Nhưng hắn không nhớ vì sao.

“Ta thấy… một lời hứa mà ta không nhớ đã nói.”

Đứa bé bước thêm một bước.

Tro xung quanh nó bốc lên mạnh hơn.

“Ngươi sẽ đưa ta đi chứ?”

Sinh linh giữ cổng ký ức đột nhiên hét lên:

“ĐỪNG TRẢ LỜI!”

“Đó không phải lời hứa của ngươi!”

Đứa bé quay đầu.

Ánh mắt tro của nó tối lại.

“Ngươi muốn ta tiếp tục bị quên sao…”

Tro từ cơ thể nó bắt đầu lan rộng.

Những sinh linh ánh sáng khác xuất hiện sau lưng nó.

Họ không tấn công.

Họ chỉ nhìn.

Hàng trăm ánh mắt tro nhìn Lâm Vô Trần.

Đạo Tàng hiện dòng chữ đỏ:

“Nếu người đọc chấp nhận ký ức phân nhánh…”

“Bản thể hiện tại có thể bị thay thế.”

Gió tro xoáy quanh quảng trường.

Tô Thanh Nguyệt bước lên phía trước.

“Vô Trần.”

Hắn quay sang nhìn nàng.

Khoảnh khắc đó, hắn nhận ra:

Hắn không nhớ tên mình… do ai từng gọi.

Nàng nhìn hắn rất lâu.

“Đừng quên ngươi đang sống.”

Giọng nàng nhẹ.

Nhưng run.

Đứa bé giơ tay.

“Ca ca… chúng ta về nhà.”

Tro phía sau nó bùng lên, tạo thành một con đường ánh sáng.

Một con đường dẫn vào tầng ký ức thứ hai.

Sinh linh giữ cổng ký ức lùi lại.

“Con đường đó… là quá khứ muốn nuốt hiện tại.”

Lâm Vô Trần đứng giữa hai hướng.

Một bên là thành phố tro.

Một bên là con đường ký ức.

Hắn nhìn đứa bé.

Rồi nhìn Tô Thanh Nguyệt.

Hắn không nhớ mình quen nàng thế nào.

Nhưng hắn biết…

Nếu hắn bước vào con đường kia…

Có lẽ hắn sẽ nhớ lại tất cả.

Và cũng có thể…

Sẽ không còn là chính hắn nữa.

Gió tro lặng đi.

Hắn thì thầm:

“Nếu ký ức tạo nên con người…”

“Thì quên đi… có phải là một dạng chết không?”

Không ai trả lời.

Chỉ có cánh cửa tầng ký ức thứ hai mở rộng hơn.

Và từ bên trong…

Một giọng nói cổ xưa vang lên.

“Người dệt vận mệnh… ngươi chọn tồn tại nào?”

More Chapters