Cánh cửa khắc ký hiệu cổ mở ra.
Không có âm thanh.
Không có chấn động.
Giống như một đoạn của thực tại bị lặng lẽ cắt bỏ, rồi để trống ở đó.
Lâm Vô Trần bước vào.
Khoảnh khắc chân hắn rơi xuống, tim hắn chợt thắt lại.
Không phải đau.
Mà là một cảm giác bị phủ nhận.
Giống như có thứ gì đó đang lật giở bản thể hắn, kiểm tra từng tầng tồn tại, rồi lạnh lùng đánh dấu:
Không cần thiết.
Một ký ức vỡ vụn.
Hắn đứng sững lại.
Hắn không còn nhớ… mùi gió trên đỉnh Thanh Vân Sơn.
Không phải quên dần.
Mà là bị tước đoạt.
Đạo Tàng trong thức hải rung lên dữ dội.
Trang kinh trống tự mở.
Một hàng chữ đỏ như máu hiện ra:
“Người đọc đã vi phạm Luật Sinh Thành.”
“Trả giá bắt đầu.”
Người Ghi Chép đứng sau lưng hắn.
Lần đầu tiên, giọng hắn không còn bình thản.
“Ta đã cảnh báo ngươi.”
“Khởi đầu… là quyền hạn của trật tự.”
“Không phải của sinh linh.”
Lâm Vô Trần siết chặt quyển sách trống.
“Ta chỉ đặt một dấu chấm.”
Người Ghi Chép nhìn hắn thật lâu.
“Ở nơi chưa từng tồn tại…”
Hắn nói chậm rãi.
“…một dấu chấm cũng đủ làm rung chuyển toàn bộ luật viết.”
Không gian bắt đầu biến dạng.
Không phải sụp đổ.
Mà là bị hiệu chỉnh.
Những vết nứt mảnh xuất hiện trong khoảng không vô sắc, giống như vết bút bị rạch quá tay trên một bản thảo cổ xưa.
Từ những khe nứt đó, ánh sáng lạnh lẽo rỉ ra.
Không mang hơi ấm.
Chỉ mang theo một ý chí tuyệt đối:
Sửa lại.
Đạo Tàng rung mạnh đến mức Lâm Vô Trần quỳ xuống.
Trang kinh trống liên tục hiện chữ rồi bị xóa.
Viết – xóa – viết – xóa.
Cuối cùng, chỉ còn lại một dòng:
“Cơ chế Quan Sát Sinh Thành đang được kích hoạt.”
Không gian phía trước chậm rãi mở ra.
Một tồn tại bước ra.
Không có dung mạo.
Không có hình thể cố định.
Thân thể nó được cấu thành từ những đoạn quy tắc chưa hoàn chỉnh, những mệnh đề bị cắt ngang, những ký hiệu chỉ tồn tại trong khoảnh khắc rồi tự xóa.
Người Ghi Chép lùi lại một bước.
Giọng hắn khẽ đi:
“…Người Quan Sát.”
Không khí đông cứng.
Không phải do áp lực.
Mà vì thực tại đang chờ phán quyết.
Người Quan Sát dừng trước mặt Lâm Vô Trần.
Không có mắt.
Nhưng hắn cảm thấy toàn bộ bản thể mình bị nhìn thấu — từ ký ức, lựa chọn, cho đến cả những điều hắn chưa kịp trở thành.
Một giọng nói vang lên, không qua tai.
“Sinh linh không được phép khởi đầu.”
“Khởi đầu thuộc về trật tự.”
Lâm Vô Trần ngẩng đầu.
Một khoảng trống lạnh lẽo mở ra trong tâm trí hắn.
Hắn nhận ra…
Hắn đang quên dần những thứ khiến hắn đau khổ.
Và cùng lúc đó, hắn hiểu ra một điều khiến hắn sợ hơn cả cái chết.
Nếu bị sửa đến hoàn hảo…
Hắn sẽ không còn là chính mình.
Người Quan Sát giơ tay.
Không gian quanh hắn lập tức bị đóng khung.
Những dòng quy tắc vô hình xuất hiện, bao lấy thân thể Lâm Vô Trần.
Chúng bắt đầu viết lại hắn.
Viết lại ký ức.
Viết lại do dự.
Viết lại những lần hắn chọn sai.
Một hình ảnh hiện ra.
Một Lâm Vô Trần khác.
Không hoài nghi.
Không mất mát.
Không đau khổ.
Hoàn chỉnh.
Người Quan Sát phán quyết:
“Đây là bản thể được chấp nhận.”
“Buông bỏ, và ngươi sẽ không còn đau.”
Một ký ức nữa tan biến.
Lâm Vô Trần không còn nhớ…
…mình từng sợ điều gì nhất.
Chỉ còn lại một khoảng rỗng vô cảm.
Người Ghi Chép tiến lên nửa bước.
“Ngươi không có quyền xóa hắn.”
Người Quan Sát xoay người.
“Người Ghi Chép không có quyền can thiệp.”
“Ta không can thiệp.”
Người Ghi Chép đáp.
“Ta chỉ ghi lại.”
Quyển sách trống trong tay Lâm Vô Trần rung lên.
Trang giấy tự mở.
Ngòi bút ánh sáng xuất hiện.
Nhưng tay hắn run rẩy.
Người Quan Sát tiến gần hơn.
“Ngươi không phải người sáng tạo.”
“Ngươi chỉ là một sai lệch trong bản thảo.”
Câu nói đó đánh thẳng vào linh hồn hắn.
Trong khoảnh khắc, hắn thật sự tin rằng…
Sự tồn tại của mình là một lỗi cần được sửa.
Ngòi bút mờ dần.
Ngay lúc đó —
Một cảm giác rất yếu ớt trỗi dậy.
Không phải ký ức.
Chỉ là một cảm giác mơ hồ…
…như có ai đó từng đứng cạnh hắn trong gió lạnh, không nói gì, nhưng không rời đi.
Hắn không nhớ gương mặt.
Không nhớ giọng nói.
Nhưng cảm giác ấy khiến hắn không thể buông bút.
Hắn viết.
“Ta không cần được chấp nhận.”
Không gian chấn động.
Người Quan Sát khựng lại.
Hắn viết tiếp.
“Ta tồn tại — bởi vì ta lựa chọn tồn tại.”
ẦM!!!
Những quy tắc bao quanh thân thể hắn vỡ vụn.
Người Quan Sát lùi lại một bước.
Không gian nứt toạc.
Đạo Tàng phát sáng dữ dội.
Một hàng chữ mới hiện ra:
“Người đọc đã chống lại Luật Chấp Nhận.”
Người Quan Sát giơ tay lần nữa.
Lần này, không gian bắt đầu xóa hắn.
Không đau.
Chỉ là cảm giác… bị rút khỏi chính câu chuyện của mình.
Người Ghi Chép quát lớn:
“Viết lại bản thể ngươi!”
Lâm Vô Trần nhắm mắt.
Hắn không còn nhớ mình là ai.
Nhưng hắn nhớ một điều duy nhất.
Hắn vẫn đang bước tiếp.
Hắn viết dòng cuối cùng.
“Ta sẽ tiếp tục — dù không còn ai nhớ ta đã bắt đầu từ đâu.”
Khoảnh khắc dòng chữ hoàn thành —
ẦM!!!
Người Quan Sát vỡ tan thành những mảnh quy tắc chưa kịp định hình.
Không gian yên tĩnh trở lại.
Tro mỏng rơi xuống.
Người Ghi Chép nhìn Lâm Vô Trần rất lâu.
Ánh mắt hắn lần đầu tiên mang theo sự kính sợ.
“Ngươi vừa viết ra…”
Hắn nói khẽ.
“…Luật thứ hai.”
“Luật gì?”
Người Ghi Chép đáp:
“Luật Tồn Tại Ngoài Sự Cho Phép.”
Không gian phía trước mở ra.
Một cầu thang mới xuất hiện, dẫn xuống tầng sâu hơn của archive.
Đạo Tàng rung lên lần cuối.
Một dòng chữ hiện ra:
“Quyền hạn cập nhật: Tự Chứng Tồn Tại.”
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Hắn cảm thấy mình nhẹ hơn.
Nhưng cũng trống rỗng hơn.
Hắn biết…
Hắn vừa đánh đổi một thứ rất quan trọng.
Chỉ là…
Hắn không còn nhớ đó là gì.
Ở nơi rất xa, rất sâu trong trật tự,
một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Cuối cùng…”
“…một sai lệch đã học cách tự viết.”
