Ánh sáng xuất hiện lần nữa.
Không phải ánh sáng của Vùng Ngoại Văn.
Mà là ánh sáng quen thuộc — ánh sáng của một thế giới có lịch sử.
Lâm Vô Trần mở mắt.
Gió lướt qua gò má hắn.
Mang theo mùi đất ẩm và lá mục.
Hắn đứng giữa một con đường núi hẹp.
Những bậc đá phủ đầy rêu kéo dài lên phía trước, dẫn tới cổng tông môn cũ kỹ.
Thanh Vân Sơn.
Hắn biết cái tên đó.
Nhưng khi hắn cố nhớ mình đã từng sống ở đây thế nào…
Trong đầu hắn chỉ còn lại khoảng trống.
Lâm Vô Trần bước lên từng bậc đá.
Không gian nơi đây vẫn vậy.
Tiếng chuông sớm vang lên từ đỉnh núi.
Đệ tử ngoại môn luyện kiếm dưới sân đá.
Mọi thứ giống hệt như một đoạn ký ức quen thuộc… mà hắn không thể chạm tới.
Hắn bước qua cổng tông môn.
Không ai nhìn hắn.
Không phải họ cố tình lờ đi.
Mà là ánh mắt họ lướt qua hắn… giống như lướt qua khoảng không.
Một đệ tử trẻ chạy ngang qua vai hắn.
Không hề va chạm.
Giống như hắn không có trọng lượng trong thế giới này.
Đạo Tàng rung lên khe khẽ.
Một dòng chữ hiện ra:
“Ngoại Tồn đang chồng lấn với Thời Mạch hiện tại.”
Lâm Vô Trần bước tiếp.
Hắn đi ngang sân luyện kiếm.
Một nhóm đệ tử đang trò chuyện.
“…Nghe nói năm nay nội môn sẽ tuyển thêm người.”
“…Thanh Vân Sơn gần đây yên ổn thật.”
“…Từ khi chiến loạn phương Bắc kết thúc…”
Lâm Vô Trần dừng lại.
Chiến loạn phương Bắc.
Một cảm giác mơ hồ xuất hiện.
Giống như hắn từng đứng giữa chiến trường đó.
Nhưng ký ức không tồn tại.
Chỉ còn lại dư âm lạnh lẽo.
Hắn tiếp tục đi.
Dừng trước đại điện.
Một trưởng lão đang đứng nói chuyện với vài đệ tử.
Ánh mắt Lâm Vô Trần dừng trên gương mặt ông lão.
Một cảm giác rất lạ.
Quen thuộc.
Hắn bước tới.
“Trưởng lão.”
Giọng hắn vang lên rất bình thường.
Ông lão quay đầu.
Ánh mắt lướt qua hắn.
Không dừng lại.
Không nhận ra.
“Các ngươi luyện kiếm chưa đủ tâm, ngày mai tăng gấp đôi thời gian.”
Ông lão nói, rồi quay đi.
Lâm Vô Trần đứng yên.
Hắn không thấy đau.
Chỉ là khoảng trống trong lồng ngực lan rộng thêm.
Người mà hắn chắc chắn từng quen…
Không có bất kỳ dấu vết nào nhớ đến hắn.
Một đệ tử đi ngang qua, va thẳng vào vai hắn.
Lần này có chạm.
Nhưng đệ tử kia chỉ khựng lại nửa giây, rồi tiếp tục bước.
Giống như vừa va vào gió.
Lâm Vô Trần nhìn bàn tay mình.
Những đường nét thân thể hắn chập chờn, lúc rõ, lúc mờ.
Đạo Tàng lại rung lên.
“Ngoại Tồn chưa hoàn toàn ổn định.”
Hắn rời khỏi đại điện.
Bước xuống khu đệ tử cũ.
Một căn phòng gỗ nhỏ nằm ở cuối dãy.
Cửa mở.
Bên trong trống trơn.
Không có đồ đạc.
Không có dấu vết sinh hoạt.
Chỉ có bụi.
Hắn đứng trước cửa rất lâu.
Một cảm giác nhói nhẹ xuất hiện.
Giống như nơi này từng là nơi hắn bắt đầu.
Nhưng ký ức không tồn tại.
Hắn quay lưng.
Rời khỏi Thanh Vân Sơn.
Xuống tới chân núi, một thị trấn nhỏ hiện ra.
Chợ sáng nhộn nhịp.
Tiếng người nói cười, tiếng rao hàng, tiếng bước chân…
Âm thanh của cuộc sống.
Lâm Vô Trần bước vào dòng người.
Lần này, hắn cảm thấy rõ ràng hơn.
Một vài người lướt qua hắn như không thấy.
Một vài người vô thức tránh sang bên.
Giống như thế giới chưa quyết định nên coi hắn là gì.
Hắn dừng trước một quán trà nhỏ.
Một lão nhân đang rót trà.
Lâm Vô Trần ngồi xuống.
“Cho ta một chén trà.”
Lão nhân dừng tay.
Nhìn hắn.
Ánh mắt ông ta khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
“…Khách quan muốn trà gì?”
Lâm Vô Trần sững lại.
Đây là lần đầu tiên có người phản ứng rõ ràng với hắn.
“Trà gì cũng được.”
Lão nhân gật đầu.
Rót trà.
Khi đặt chén xuống bàn, tay ông run nhẹ.
“Khách quan… từ xa tới?”
“Có lẽ vậy.”
Lão nhân im lặng một lúc.
“Người như ngài… không nên xuất hiện ở đây.”
Lâm Vô Trần ngẩng lên.
“Ông nhìn thấy ta?”
Lão nhân thở dài.
“Ta không nhìn thấy rõ.”
“Chỉ là… cảm thấy nơi ngài ngồi, ánh sáng có gì đó không đúng.”
Đạo Tàng rung lên mạnh hơn.
Một dòng chữ lóe lên rồi tắt.
Lâm Vô Trần nâng chén trà.
Hơi nước bốc lên, làm mờ khuôn mặt hắn.
Đúng lúc đó —
Không gian phía xa trong chợ khẽ rung.
Rất nhẹ.
Không ai nhận ra.
Nhưng Lâm Vô Trần cảm thấy rõ ràng.
Một luồng ý chí lạnh lẽo lướt qua Thời Mạch.
Quan Sát Giả.
Không xuất hiện.
Chỉ quan sát.
Lâm Vô Trần đặt chén trà xuống.
Hắn nhìn dòng người trước mặt.
Lần đầu tiên kể từ khi bước ra khỏi Mệnh Văn, hắn nhận ra một điều:
Hắn có thể bước giữa thế giới này.
Nhưng thế giới này…
Không còn dành chỗ cho hắn.
Ở phía xa, trong một con hẻm tối, một thiếu niên đứng lặng.
Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng vào Lâm Vô Trần.
Không né tránh.
Không hoang mang.
Chỉ lặng lẽ quan sát.
Đạo Tàng rung lên dữ dội.
Một dòng chữ hiện ra:
“Phát hiện Dị Bản ổn định.”
Lâm Vô Trần khựng lại.
Thiếu niên kia mỉm cười rất nhẹ.
“Cuối cùng… cũng có người giống ta.”
Gió thổi qua chợ.
Bóng thiếu niên biến mất giữa dòng người.
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy.
Không phải hy vọng.
Mà là linh cảm rằng…
Hành trình của hắn trong thế giới này…
Mới chỉ bắt đầu.
