LightReader

Chapter 11 - Chương 11: Những Câu Chuyện Chưa Được Sinh Ra

Cầu thang xoắn ốc dẫn xuống rất sâu.

Không phải sâu theo không gian.

Mà sâu theo một cảm giác khó gọi tên.

Mỗi bước Lâm Vô Trần đi xuống, những dòng chữ trên vách tường hai bên dần mờ đi, rồi biến mất hẳn, để lại những bề mặt trống rỗng như trang giấy chưa từng bị chạm tới.

“Đây không phải kho lưu trữ.”

Người Ghi Chép nói sau lưng hắn.

“Đây là nơi trước cả lưu trữ.”

Lâm Vô Trần dừng lại.

“Trước cả… tồn tại?”

Người Ghi Chép gật đầu.

“Những câu chuyện chưa được sinh ra.”

Cầu thang kết thúc bằng một khoảng không rộng lớn.

Không có tường.

Không có trần.

Chỉ có bóng tối nhạt, giống như mực đã bị pha loãng quá mức.

Giữa không gian ấy, vô số hình dạng mờ đang trôi lơ lửng.

Không phải người.

Không phải vật.

Chúng giống những ý niệm chưa hoàn chỉnh, những khả năng bị dừng lại trước khi trở thành hiện thực.

Lâm Vô Trần cảm thấy tim mình đập chậm lại.

Không phải vì sợ.

Mà vì nơi này khiến hắn có cảm giác… nếu hít thở mạnh quá, thứ gì đó có thể bị sinh ra.

“Chúng là gì?”

Hắn hỏi.

Người Ghi Chép nhìn những hình dạng mờ đó.

“Những thế giới từng có khả năng tồn tại.”

“Vì sao chúng không được sinh ra?”

Người Ghi Chép im lặng rất lâu.

Sau đó hắn nói:

“Vì chúng không phù hợp với trật tự.”

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Vô Trần.

“Trật tự của ai?”

Người Ghi Chép không trả lời ngay.

Hắn bước tới gần một hình dạng mờ.

Hình dạng đó run nhẹ, giống như đang cố hình thành.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Vô Trần thấy được một cảnh tượng.

Một thế giới nơi con người không tu luyện.

Không tranh đoạt.

Không có thiên đạo.

Chỉ có ký ức được truyền lại bằng lời kể.

Cảnh tượng biến mất.

Hình dạng mờ tan ra như sương.

“Thế giới đó…”

Lâm Vô Trần nói khẽ.

“Không có chỗ cho thiên đạo.”

Người Ghi Chép nói.

“Và vì thế, nó không được phép tồn tại.”

Đạo Tàng trong thức hải Lâm Vô Trần rung lên.

Trang kinh trống xuất hiện một dòng chữ mờ đến mức gần như không đọc được.

“Khái niệm tồn tại đang bị lọc.”

Lâm Vô Trần nắm chặt quyển sách trống trong tay.

“Vậy nơi này… là thùng rác của vũ trụ?”

Người Ghi Chép nhìn hắn.

“Cẩn thận lời nói.”

“Những câu chuyện ở đây… chưa từng được phép thất bại.”

Không gian rung nhẹ.

Một hình dạng mờ gần đó đột nhiên co lại, rồi phát ra một tiếng thì thầm.

Rất nhỏ.

Nhưng vang thẳng vào tâm trí Lâm Vô Trần.

“Chúng ta… có thể được kể không?”

Hắn quay phắt lại.

Không có ai đứng đó.

Chỉ có một ý niệm đang run rẩy.

Người Ghi Chép cau mày.

“Đừng trả lời.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nếu ngươi trả lời…”

Người Ghi Chép nói chậm rãi.

“…ngươi sẽ trở thành người sinh ra nó.”

Không khí trở nên đặc quánh.

Lâm Vô Trần nhìn ý niệm đang run rẩy kia.

Hắn không thấy khuôn mặt.

Không thấy hình thể.

Nhưng hắn cảm nhận được một cảm xúc rất rõ ràng.

Khát vọng được tồn tại.

Hắn nhớ đến những quan tài tro.

Nhớ đến những timeline chết.

Và nhận ra một điều khiến hắn lạnh người.

Những timeline đó… ít nhất đã từng được sinh ra.

“Còn chúng thì sao?”

Hắn hỏi.

Người Ghi Chép không quay đầu.

“Nếu chúng được sinh ra…”

“Trật tự sẽ xuất hiện lỗ hổng.”

Đạo Tàng rung lên mạnh hơn.

Một dòng chữ đỏ thoáng hiện:

“Cảnh báo: Hành vi sáng tạo thực tại bị cấm.”

Một cảm giác bị quan sát bỗng xuất hiện.

Không đến từ một hướng.

Mà đến từ… chính khái niệm tồn tại.

Không gian tối lại một chút.

Lâm Vô Trần cảm thấy ý thức mình bị ép xuống, giống như có thứ gì đó đang chỉnh lại độ nét của thực tại.

Người Ghi Chép khẽ nói:

“Họ đang nhìn.”

“Họ?”

Người Ghi Chép không trả lời.

Nhưng Lâm Vô Trần biết.

Absolute Editor.

Không phải một cá thể.

Mà là ý chí của trật tự tuyệt đối.

Ý niệm đang run rẩy kia đột nhiên tiến lại gần.

Nó không có hình dạng rõ ràng.

Nhưng khi đến gần, Lâm Vô Trần thấy được một khoảnh khắc.

Một đứa trẻ ngồi bên đống lửa.

Nghe một câu chuyện chưa từng được kể.

Khoảnh khắc biến mất.

Ý niệm thì thầm lần nữa:

“Chúng ta chỉ cần một người kể.”

Người Ghi Chép bước tới, chắn trước Lâm Vô Trần.

“Dừng lại.”

“Ngươi không được phép viết ở đây.”

Lâm Vô Trần cảm thấy tay mình run lên.

Quyển sách trống trong tay hắn mở ra.

Trang giấy trắng phẳng như mặt hồ.

Ngòi bút ánh sáng xuất hiện.

Đạo Tàng rung dữ dội.

Một dòng chữ hiện rõ hơn bất kỳ lần nào trước đó:

“Nếu ghi chép, người đọc sẽ vi phạm luật sinh thành.”

“Cái giá: mất quyền được bảo vệ bởi lịch sử.”

Lâm Vô Trần hít sâu.

Hắn nhìn Người Ghi Chép.

“Nếu ta không viết…”

“Chúng sẽ mãi mãi không tồn tại.”

“Và nếu ta viết?”

Người Ghi Chép nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Ngươi sẽ trở thành mối đe dọa đối với mọi trật tự.”

Ý niệm run rẩy tiến sát thêm một chút.

Không gian bắt đầu rạn nứt rất nhẹ.

Chỉ một vết nứt nhỏ.

Nhưng đủ để ánh sáng lạ lọt vào.

Lâm Vô Trần cúi đầu nhìn trang giấy trống.

Hắn nhớ lại những gì mình đã học.

Viết không phải để đúng.

Mà để tiếp tục.

Hắn giơ bút.

Chưa viết.

Chỉ chạm nhẹ đầu bút xuống trang giấy.

Một ký tự duy nhất hiện ra.

Không phải chữ.

Mà là một dấu chấm.

Khoảnh khắc đó—

ẦM!!!

Toàn bộ không gian rung chuyển.

Ý niệm kia bừng sáng trong giây lát.

Rồi lập tức bị một lực vô hình bóp nát.

Dấu chấm trên trang giấy biến mất.

Trang giấy trở lại trắng trơn.

Người Ghi Chép lùi lại một bước.

Ánh mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc.

“…Ngươi điên rồi.”

Lâm Vô Trần thở dốc.

“Ta không viết câu chuyện.”

Hắn nói.

“Ta chỉ chứng minh rằng… nó có thể bắt đầu.”

Không gian dần ổn định.

Cảm giác bị quan sát biến mất.

Những hình dạng mờ xung quanh lặng yên.

Nhưng không còn run rẩy như trước.

Người Ghi Chép nhìn hắn thật lâu.

“Ngươi vừa chạm vào vùng cấm sâu nhất.”

“Và vẫn còn tồn tại.”

Hắn quay người, nhìn về phía xa.

Một cánh cửa khác đang hình thành.

Trên đó khắc những ký hiệu chưa từng xuất hiện trong bất kỳ thư viện nào.

“Đi tiếp.”

Người Ghi Chép nói khẽ.

“Từ đây trở đi…”

“…ngươi sẽ không còn chỉ là người đọc hay người ghi chép.”

Lâm Vô Trần siết chặt quyển sách trống.

Hắn nhìn lần cuối về không gian đầy những câu chuyện chưa được sinh ra.

Rồi bước về phía cánh cửa mới.

Đạo Tàng rung lên.

Một dòng chữ xuất hiện, rất ngắn:

“Quyền hạn cập nhật: Khả năng khởi đầu.”

Và ở rất xa, rất sâu…

Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên.

“Cuối cùng… cũng có kẻ dám đặt dấu chấm.”

More Chapters